TOP 39 bài văn Tả bà lớp 5 siêu hay – Download.vn

Chúng tôi rất vui được chia sẻ kiến thức sâu sắc về từ khóa TOP 39 bài văn Tả bà lớp 5 siêu hay – Download.vn. Bài viết bai van ta ba noi tập trung giải thích ý nghĩa, vai trò và ứng dụng của từ khóa này trong tối ưu hóa nội dung web và chiến dịch tiếp thị. Chúng tôi cung cấp phương pháp tìm kiếm, phân tích từ khóa, kèm theo chiến lược và công cụ hữu ích. Hy vọng thông tin này sẽ giúp bạn xây dựng chiến lược thành công và thu hút người dùng.

Tả người bà yêu quý của em thuộc đề bài Tả một người thân của em, với 39 bài văn hay nhất sẽ giúp các em học sinh lớp 5 có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài văn tả bà nội, tả bà ngoại, tả người bà lớp 5 thật hay

Bạn Đang Xem: TOP 39 bài văn Tả bà lớp 5 siêu hay – Download.vn

Tương tự các bài văn tả người, các em cũng cần miêu tả chi tiết về hình dáng, những thói quen, sở thích, mối quan hệ của bà với con cháu, hàng xóm ra sao, rồi tình cảm 2 bà cháu dành cho nhau. Mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây:

TOP 39 bài văn tả bà lớp 5 hay nhất

  • Dàn ý tả người bà yêu quý của em (2 mẫu)
  • Tả bà lớp 5
  • Tả người bà yêu quý của em (2 mẫu)
  • Tả bà của em (9 mẫu)
  • Tả bà ngoại yêu quý của em (14 mẫu)
  • Tả bà bikiniêu quý của em (13 mẫu)

Dàn ý tả người bà yêu quý của em

Dàn ý tả bà nội

1. Mở bài

  • Giới thiệu về bà nội của em (tên, tuổi, nơi sống,…)

2. Thân bài

a. Tả bao quát về người bà của em

  • Dáng người, dáng đi: bà có dáng đi hơi khom lưng, bà hay bị đau chân nên đi phải chống gậy.
  • Tình hình sức khỏe: bà có sức khỏe dẻo dai, rất đẹp lão

b. Tả chi tiết các đặc điểm

  • Khuôn mặt, đôi mắt, giọng nói, nụ cười
  • Nước da đồi mồi, mái tóc bạc bẽo
  • Đôi bàn tay gầy gò nhăn nheo

c. Tả tính tình, hoạt động vui chơi của bà

  • Bà thường dậy sớm tập thể dục, đi lại cho khỏe khoắn
  • Bà thích nghe đài, thích coi sóc hoa
  • Bà rất yêu thương và chiều chuộng con cháu

3. Kết bài

  • Cảm nghĩ về bà nội của em.

Dàn ý tả bà ngoại

I. Mở bài: Giới thiệu người định tả.

  • Bà ngoại là người mà em yêu nhất và cũng là người chăm nom và cưng chiều em nhất.

II. Thân bài:

a) Tả hình dáng:

– Bà bao lăm tuổi, khoẻ hay yếu, có những nét gì đặc biệt?

(Bà năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn nhanh nhẹn. Bà thường mặc áo bà ba trắng với quần dài đen rất giản dị)

– Những biểu thị của tuổi già qua mái tóc, nếp nhăn trên mặt, ánh mắt, miệng, răng, da dẻ, dáng đi.

– Dáng người bé bỏng, thanh tú.

  • Mái tóc dài nhưng Tệ Tệ Bạc đãi Tình đãi Tình phơ giống như những bà tiên trong truyện cổ tích. Khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, mỗi khi bà cười những nếp nhăn đó hằn lên rất rõ.
  • Đôi mắt bà còn rất sáng.
  • Nước da đã chuyển sang màu nâu có điểm những chấm đồi mồi.
  • Bàn tay nổi rõ những đường gân xanh.

b) Tả tính tình:

– Những thói quen và sở thích của bà: mặc dù đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn thích làm việc nhà (quét nhà, nấu cơm). Bà thích ăn trầu mặc dù chỉ còn &i cái răng. Bà thích trồng cây và chăm nom cây cỏ trong nhà.

– Mối quan hệ của bà với con cháu, hàng xóm.

(Bà là người yêu thương con cháu, chăm nom chúng tôi từng li từng tí, dạy chúng tôi những điều tốt, điều hay. Bà thường kể truyện cổ tích cho chúng tôi nghe. Đối với hàng xóm bà cư xử cực tốt, ai ai ai ai ai ai ai cũng yêu mến bà).

III. Kết bài: Tình cảm của em đối với bà.

Em yêu quý bà, mong bà sống thật lâu, thật khoẻ mạnh. Em cố gắng học giỏi để bà vui lòng.

Tả bà lớp 5

“Bà tôi váy đụp áo thâmNón mê bà đội quanh năm ngoài đồngNhư con cò trắng ven sôngHai vai gánh nặng lo chồng nuôi con”

Đọc đi đọc lại bài thơ, em lại thấy nhớ về người bà thân yêu, đáng kính của em. Bà là người nuôi em suốt 10 năm qua khi mẹ vắng nhà, săn sóc và dạy dỗ em nên người.

Năm nay bà đã tròn 60 tuổi và về hưu. Bà từng là một kế toán tài ba trong quân đội. Bà có vóc dáng mảnh khảnh và cao ráo đặc trưng của một người phụ nữ Việt Nam. Nước da hơi ngăm, đôi bàn tay giờ đã nhăn nheo và nhiều vết chai nhưng em vẫn rất thích cầm, nắm tay bà. Mái tóc của bà uốn xoăn, bềnh bồng như mây ở dưới đuôi, thường được búi gọn lại bằng chun. Gương mặt bà hình trái xoan phúc hậu trông như một cô tiên. Đôi mắt long lanh, luôn nhìn em với vẻ trìu mến. Đôi môi bà hình trái tim luôn mỉm cười vui vẻ. Một ngày của bà kéo dài thật giản dị và mộc mạc. Sáng sớm mọi hấp ủ, bà thường dậy sớm để đi chợ và lo cơm nước cho cả nhà. Sau đó, bà còn đưa hai chị em em đi học. Cháu nào bà cũng thương, cũng quý như nhau. Bà rất thích trồng cây hoa, đặc biệt là bà có cả một vườn rau trên sân thượng. Khi rảnh rỗi thì bà lại lên ngắm thành quả của mình, tưới nước cho bọn chúng! Rồi thì lại ra đường trò chuyện với hàng xóm. ai ai cũng quý mến bà vì cách bà cư xử rất hòa đồng và thân thiện. Mùa hè khi em được nghỉ, trưa nào em cũng nằm nghe bà kể chuyện. Tay bà cầm cái quạt phe phẩy tạo ra làn gió mát, giọng nói ấm áp làm em thiếp ngủ lúc nào không hay. mỗi lần em ốm, bà lại thức khuya, coi ngó cho đến khi em khỏi hẳn.

Em rất yêu bà của em. Bà tựa như thiên thần đã mang đến ánh sáng, tri thức và tình ái đến em. Em hứa sẽ ăn học thật chăm chỉ để sau này báo đáp công ơn của bà.

Tả người bà yêu quý của em

Tả bà – Mẫu 1

Chắc hẳn Anh chị ai cũng có những kỷ niệm tuổi thơ bên ông bà, đối với em những kỉ niệm đáng nhớ và sâu sắc nhất đều gắn với người bà yêu quý.

Bà của em tên là Vi, “vi” trong “tường vi” là tên của một loài hoa rất đẹp, bà em cũng đẹp như chính loài hoa đó, hồi còn trẻ bà là một thiếu nữ xinh đẹp, nay khi đã lớn tuổi trông bà càng phúc hậu. Bà của em năm nay ngoài 50 tuổi, là một người giáo viên về hưu, bà vẫn giữ tác phong của một người nhà giáo, rất chuẩn mực, luôn nhẹ nhàng, cẩn thận, làm việc gì cũng gọn gàng, ngăn nắp đến nơi đến chốn. Bà của em có giọng nói rất truyền cảm, bà kể truyện cho em nghe mà em toàn chìm &o giấc ngủ trước khi truyện chấm dứt, bà hát rất hay đặc biệt là những câu dân ca quan họ, câu hò ngân nga. Niềm vui mỗi ngày của bà là được đi chợ, nấu những món ăn ngon cho gia đình, cuối tuần thư giãn vui chơi cùng con cháu, bà nhớ từng món ăn, sở thích của từng người, cứ các lần em ốm bà lại nấu cháo gà hạt sen rồi các loại nước ép hoa quả, thế mà có đợt bà ốm em lại chẳng biết làm gì cho bà, chỉ biết đọc truyện cho bà nghe.

Em rất yêu quý bà, biết ơn bà rất nhiều vì sự hy sinh tần tảo, vì những lo lắng, chăm nom của bà với em và mọi người trong gia đình, bà là người bà tuyệt hảo nhất của em.

Tả bà – Mẫu 2

“Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm! Tóc bà trắng, Tệ Bạc đãi Bẽo Tình đãi trắng như mây”, đột nhiên nghe thấy câu hát này khiến em lại nhớ về người bà kính yêu của em, tuổi thơ của em đầy ắp những kỷ niệm bên bà.

Bà ngoại của em năm nay đã ngoài 60 tuổi, sức khỏe vẫn tốt và dẻo dai, bà luôn lạc quan yêu đời trong mọi hoàn cảnh, luôn sống vui vẻ và thương yêu con cháu. Bà của em có dáng người mảnh mai, cao ráo, không gầy lắm, dáng bà đi nhẹ nhàng, chậm rãi và chắc chắn. Mái tóc bà em đã bạc đi rất nhiều, chỉ còn lấm tấm &i sợi đen, tuy tóc đã ngả màu nhưng tóc bà vẫn dày và chắc khỏe lắm, bà hay búi tóc cao ở phía sau, đằng trước bà hay lấy bờm tóc hớt hết tóc lên cho gọn gàng. Đôi mắt của bà em đã mờ đi nhiều, không còn trong và sáng rõ nữa, nếu không đeo kính bà không thể xỏ kim, đọc báo, nhiều thứ từ xa bà không còn nhìn rõ nữa, thế nhưng đối với em, ánh mắt của bà vẫn vậy, luôn trìu mến, hiền hậu tràn ngập tình ái con cháu. Từng vết chân chim, nếp nhăn hay đồi mồi đều cho thấy sự vất vả, hy sinh cả một đời của bà dành cho gia đình, bà chẳng bao giờ than thở về tuổi già của mình ngược lại luôn tìm việc làm để khuây khỏa tay chân, vừa để rèn luyện sức khỏe lại vừa là niềm vui mỗi ngày.

Em rất vui mỗi khi được ở cùng với bà ngoại, bà dạy cho em biết bao điều hay lẽ phải, những câu truyện ý nghĩa và em sẽ luôn ghi nhớ những lời răn dạy khuyên bảo của bà.

Tả bà của em

Bài văn tả bà – Mẫu 1

Em lớn lên không chỉ với những lời dạy nghiêm khắc của ba mẹ, những bài học kinh nghiệm kinh nghiệm kinh nghiệm lí thú của thầy cô mà còn với những lời ru à ơi ngọt ngào, những mẩu chuyện cổ tích huyền ảo, những vỗ về thương yêu hết mực của bà.

Em mới yêu quý bà làm sao! Người bà đã ngoài sáu mươi của em vẫn ngày đêm lắng lo cho con cháu. Bà chẳng còn vẻ trẻ trung như trong ảnh thuở bà đôi mươi, giờ bà béo bệu đúng như một “quý bà”. Làn da trắng mịn hiện giờ toàn những nếp nhăn. Mỗi khi nở nụ cười, những nếp nhăn khẽ xô lại. Em thầm nghĩ, có lẽ đó là dấu tích của thời gian, của bao sự hi sinh, nhọc nhằn. Mái tóc bà đã gần “trắng như mây” như lời bài hát nào đó em vẫn từng hát. Mùa đông, bà thường búi tóc rồi quấn một chiếc khăn để giữ ấm. Gương mặt bà tròn đầy, phúc hậu. Khuôn miệng móm mém mỗi lúc nhai trầu. Vì bà thường ăn trầu nên hàm răng bà đã nhuộm một black color. Bà kể, hồi bà con gái đã nhuộm răng đen nên giờ răng càng đen nhánh. Em thích nhất những câu truyện cổ tích bà kể. Mỗi chiều hè nóng nực, bà ngồi quạt cho chúng em nằm ngủ, kể những câu chuyện cổ tích thần kì, thế giới có cô Tấm hiền hậu bước ra từ quả thị, có chàng dũng sĩ Thạch Sanh giương cung bắn đại bàng, có cây tre dài tách ra thành từng đốt,…

Em biết bà rất yêu thương chúng em. Cho tới bây giờ, những lời ru ầu ơ ngọt ngào, trìu mến vẫn còn vang vọng trong tâm trí em. Em ước nguyện bà luôn mạnh khỏe để kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện kì thú hơn nữa, để ru những khúc ca ngọt ngào hơn nữa.

Xem Thêm  Sao Thái Âm – Ý Nghĩa Tại Mệnh Và Cung Khác Trong Tử Vi

Bài văn tả bà – Mẫu 2

Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất đó là bà của em. Bà là người gần gũi với em, chăm lo cho em từ thuở em mới lọt lòng. Bà ru em bằng những lời ru êm dịu.

Xem Thêm : Facebook ra đời năm nào? Facebook &o Việt Nam từ năm nào?

Bà em năm nay đã già rồi, mái tóc đã bạc phơ vì bươn chải với thời’ gian. Khuôn mặt đầy đặn, đẹp lão. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Em nghĩ rằng, mỗi nếp nhăn trên gương mặt bà là một chuỗi ngày dài vất vả. Đôi mắt bà không còn tinh anh nữa nhưng đôi mắt ấy thật dịu hiền khó tả. Đôi mắt đầy yêu thương, trìu mến.

Tuy lưng hơi còng nhưng bà đi lại rất nhanh nhẹn. Đáng chú ý nhất là đôi tay khéo léo của bà. Đôi bàn tay ấy đã chai sần, những ngón tay gầy gầy, xương xương nhưng bà làm biết bao lăm là việc. Bà rất thích lao động, ít nghỉ ngơi. Bà thích làm bánh, nấu ăn, dọn dẹp đồ dùng gọn gàng, ngăn nắp.

Những ngày ấu thơ, em được sống trong ái tình bát ngát của bà. Bà bao giờ cũng yêu quý và chăm chút em. Bằng những câu ca dao ru hò êm ái, những câu truyện cổ tích li kì, bà đã đưa em &o giấc ngủ say nồng. Bà yêu thương tất cả mọi người, hay giúp đỡ người nghèo khó. Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà dạy em những điều hay, lẽ phải. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những mẩu chuyện đời thường biểu lộ điều nhân huệ để giáo dục em.

Tấm lòng nhân hậu của bà đã làm tâm hồn em thêm phong phú, đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước chân lên. Gia đình em ai cũng thích bà, làm theo điều mong muốn của bà. Em vẫn thường tha thẩn theo bà, lúc quét nhà, khi nhặt rau, múc nước giúp bà. Em thầm mong sao cho bà em đừng già thêm nữa.

Bài văn tả bà – Mẫu 3

Tuổi thơ của em được nuôi dưỡng bởi những câu hát ru à ơi với cánh cò trắng trên những cánh đồng, với những nàng tiên, ông Bụt trong câu truyện cổ tích ngàn đời, với những bài học đối nhân xử thế làm người từ người bà kính yêu – người mà em yêu mến và kính trọng nhất trong gia đình.

Bà em là một người phụ nữ hiền hậu, một người phụ nữ nông dân chất phác thật thà. Đôi tay bà đầy những vết nhăn và những vết đồi mồi bởi sương gió của thời gian. Ông em nói khi bà còn trẻ, đôi tay ấy không phải là đôi tay thon dài mềm mịn như những người phụ nữ khác mà ở trên đầu ngón tay là những vết chai do làm việc, những vết cắt đứt tay. Nhưng ông lại yêu đôi bàn tay đó lắm bởi đó là đôi bàn tay lao động, là dấu ấn chứng minh rằng bà đã vất vả làm việc thế nào vì gia đình, vì chồng con.

Bà em đã cao tuổi nhưng bà vẫn còn minh mẫn lắm. Có lẽ bởi bà hay tập thể dục đều đặn mỗi ngày nên bà vẫn có thể đi lại bình thường, làm những việc nhỏ trong nhà dù rằng bố mẹ em đã rất nhiều lần bảo bà để đó cho con cháu làm. Mái tóc của bà đã không còn dày và đen như ngày xưa nữa, mà hiện nay, những sợi tóc đã chuyển sang màu bạc trắng như cước, đã thưa đi rất nhiều. các lần chải tóc cho bà, em lại buồn vô cùng, bởi cứ mỗi sợi tóc rụng xuống thì thời gian bà ở cạnh em lại giảm bớt đi.

Bà giống như là một kho tàng truyện cổ tích và những câu ca dao vậy. Những ngày còn bé, nằm trong vòng tay ấm áp của bà, trước khi đi ngủ em đều đòi bà kể chuyện và hát ru cho em nghe. Những câu truyện của bà không chỉ hay mà còn chứa đựng những câu truyện bài học làm người, chính những bài học ấy đã dạy em lớn khôn nên người. Giọng của bà ngọt ngào và dịu dàng như giọng ca xứ Huế thơ mộng, chính giọng hát ấy đã cùng những câu ca đưa em &o trong giấc mơ cùng những cánh cò trắng trên cánh đồng, cùng Bức Ảnh những con người nông dân bình dị gần gũi, những chú trâu tung tăng ra đồng mỗi sớm mai.

Bà rất thích trồng cây, đặc biệt là trồng rau. Mảnh vườn nhỏ của nhà em vẫn luôn để trống dưới bàn tay của bà lại trở thành một vườn rau xanh mát với đủ loại rau khác nhau, trong đó có rất nhiều loại rau em thích nữa: rau thơm, rau muống, rau ngót. Bà nói bây giờ thực phẩm ngoài chợ không đáng tin, nhất là rau nên trồng rau thế này vừa giết được thời gian mà nhà vừa có rau sạch để ăn. gần đó, khi rau tươi tốt, bà còn hái mang đi cho hàng xóm mỗi nhà một ít. Món quà không phải là giá trị gì nhưng lại chứa đựng sự niềm nở và tấm lòng thực lòng của bà.

Em thích nhất là mỗi dịp Tết đến, bà lại cùng ông chuẩn bị lá dong để gói bánh chưng. những cái bánh chưng vuông vắn mềm dẻo vô cùng ngon được bà cẩn thận làm từ khâu làm nhân đến khâu luộc bánh. Mỗi năm khi cùng bà ngồi trông nồi bánh chưng, bà lại kể em nghe câu chuyện về ngày Tết, về bánh chưng bánh dày, về cây nêu, về pháo đỏ, chợ Tết khiến em vô cùng thích thú. Đặc biệt, bà là người bà vô cùng yêu thương con cháu.

các lần em ốm, bà đều ở bên lo lắng coi ngó cho em, khuyên em uống thuốc, nấu cháo cho em ăn. Bà tỉ mỉ và chu đáo giống như “người mẹ” thứ hai của em vậy. Khi em ở nhà, bà luôn giục em đi làm bài, để việc đó bà làm hộ cho. các lần bố mẹ em bảo bà để cho em làm thì bà lại cười và bảo lại rằng: “Bà già này còn khỏe lắm, tụi bây cứ để cho nó học. Mấy việc cỏn con này thì cứ để đó cho bà, chứ chơi mãi cũng buồn.” Nghe lời bà nói, em lại tự nhủ bản thân phải cố gắng học hành thật tốt, đạt nhiều thành tích cao để bà vui lòng và cũng không phụ công ơn và ái tình thương của bà dành cho em.

Em yêu bà em nhiều lắm! Bà chính là động lực để em cố gắng học hành tốt hơn. Em mong bà sẽ sống lâu trăm tuổi để sum vầy hạnh phúc cùng con cháu.

Bài văn tả bà – Mẫu 4

Em được sống trong một gia đình đầy ắp tình thương và sự hòa thuận. Cả nhà, người được kính yêu nhất là bà. Với em, bà là cơn mưa mùa hạ tưới mát cho tuổi thơ của em.

Bà đã ngoài bảy mươi tuổi, như cổ nhân thường nói đây là tuổi “xưa nay hiếm”. Bà đã già nhưng vẫn nhanh nhẹn và dai sức lắm. Khuôn mặt thanh tú của bà in đầy các vết nhăn của thời gian và sự lo âu, vất vả. Bà trông như cây mai gầy guộc, mảnh mai nhưng rắn rỏi, vững &ng. Mái tóc bà đã sớm bạc trắng, đôi mắt thì nheo nheo nhưng ánh mắt vẫn sáng và nhân từ. Đôi tay của bà gầy guộc, các đường gân và mạch máu nổi rõ lên, nhưng vẫn nhanh nhẹn lo toan được đủ việc trong gia đình. Mẹ vẫn thường nói với em, cả đời bà vất vả quá, khi trẻ lo toan việc nhà để chồng an tâm đi chiến đấu, nay lại coi ngó gia đình để các con phấn đấu vươn lên, rồi bà lại chăm chút các cháu để chúng trưởng thành. Vậy là bao lăm gánh nặng gia đình một mình bà đảm nhận hết. Ở trong nhà, bà luôn là trung tâm hòa giải mọi chuyện, bà thường nói: “Chuyện trong nhà, cứ lớn thì coi là nhỏ, mà nhỏ thì coi như là không có thì mọi chuyện sẽ êm đẹp cả thôi!”. Tôi vừa yêu quý bà lại vừa thương bà. Nhiều lúc tôi chỉ muốn ngã &o lòng bà và nói: “Bà ơi, cháu yêu bà lắm!”. Bà tôi nhiều tuổi nhưng rất chăm tập thể dục buổi sáng. Bà cứ chê lũ trẻ chúng tôi học nhiều mà lại ham ngủ, ít tập tành. Việc nhà nhiều vậy mà bà tôi vẫn tham gia tích cực các hoạt động xã hội. Bà tham gia Hội phụ nữ phường, Hội hòa giải, Hội từ thiện. Ai ai cũng quý mến bà, có việc gì mọi người thường tới hỏi và nghe bà phân tích. Bà tôi không khéo nói, nhưng bà nói lại hợp tình hợp lí nên dễ thuyết phục mọi người. vừa mới qua, nhà bác bỏ hàng xóm sơ ý bị cháy, bà kêu gọi mọi người giúp đỡ để vượt qua khó khăn buổi đầu. Tôi thật sự tự hào về bà mình. Bà sống giản dị và khiêm nhường. Những bữa cơm của gia đình em dưới tay bà thật ấm cúng. Bà khéo chiều lòng được cả nhà với những món ăn cỡ trung bình nhưng ngon lành, sạch sẽ. Nhà có máy giặt nhưng bà vẫn động viên mọi người giặt tay rồi hãy cho &o máy. Bà bảo như thế sạch hơn.

Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em bị sốt dịch. Trong trạng thái nóng sốt li bì, em phải đi viện một tuần. Bà luôn ở bên em, các lần bừng tỉnh em thấy đôi mắt lo âu của bà, những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng, những lời động viên, yên ủi của bà hình như có sức cao hơn thuốc. Em phục sinh dần, và lúc đó mới thấy có &i ngày mà đôi má bà hõm sâu, mái tóc bà bạc thêm nhiều. Lòng xúc động sâu sắc, em nắm chặt tay bà nghẹn ngào không nói nên lời.

Em có nhiều “mẹ” quá, mẹ ở nhà này, ở trường này và bà luôn bên cạnh em. Em tự nhủ lòng mình phải cố gắng sao cho khỏi phụ lòng những “Người mẹ” của mình, phải học giỏi và ngoan để vui lòng họ. Em vô cùng yêu quý và hàm ân bà. Bà sẽ mãi mãi là người em kính yêu nhất. Em mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu. Bà ơi, bà thông thường thôi mà sao thật là vĩ đại!

Bài văn tả bà – Mẫu 5

Trong đời này, ai chẳng có một người bà. Và tôi cũng vậy, ngoài tình ái thương mà bố mẹ dành cho, tôi còn được sống trong tình thương yêu trìu mến của bà. Vì điều kiện gia đình, tôi phải chuyển nhà, không được ở bên bà nhưng Bức Ảnh bà luôn khắc sâu trong trái tim tôi.

Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Tóc bà trắng như những bà tiên trong các câu chuyện cổ tích. Lưng bà còng lắm rồi. Làn da nhăn nheo với nhiều chỗ có chấm đồi mồi. Bà đã hi sinh cả tuổi xuân, tần tảo, bươn chải, thức khuya dậy sớm nuôi nấng mẹ và các dì tôi. Đôi mắt bà không còn tinh tường như trước nhưng cái nhìn thì vẫn như ngày nào: trìu mến và nhân hậu. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần bởi suốt đời lặn lội, vất vả kiếm cơm áo cho các con. Ngày còn thơ bé, tôi được sống trong vòng tay yêu thương vô bến bờ của bà. Đêm nào tôi cũng chìm trong giấc ngủ êm đềm nhờ những mẩu truyện cổ tích bà kể.

Sáng sớm, bà gọi tôi dậy đi học. Lời gọi: “Cháu ơi, dậy đi nào, đã đến giờ đi học rồi” luôn làm tôi tỉnh táo sau giấc ngủ dài. Bà dắt tay, đưa tôi đến trường. Chờ cho cánh cổng trường khép hẳn, bà mới an tâm ra về. Chiều chiều, vẫn cái dáng đi lặng lẽ ấy, bà đưa tôi trở về nhà. Mỗi khi ở cạnh bà, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.

Có lần bị ngã, tôi đã nằm ăn vạ rất lâu. Bà lấy con lật đật và bảo: “Con lật đật luôn biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Cháu của bà cũng vậy, đúng không nào? Cháu được như con lật đật là bà rất vui”. Nghe lời bà, tôi nín khóc và tự đứng dậy. Bà cười móm mém: “Cháu ngoan lắm, lại đây bà phủi đất cho nào”.

Những hấp ủ học khuya, buồn ngủ quá, tôi gục luôn xuống bàn thiếp đi. Sáng hấp ôm ấp ấp sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đắp chăn, nằm trên giường. Trên bàn học, đèn đã tắt từ lúc nào, sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Bà đã bế tôi lên giường, xếp lại sách vở cho tôi. Bà luôn chăm lo việc nhà. Mẹ tôi không muốn bà làm, sợ bà mệt nhưng bà không nghe. Tôi mong mình lớn thật nhanh để đỡ đần cho bà nhưng nhiều khi, tôi lại ước ao thời gian trôi thật chậm để tôi mãi mãi nằm trong vòng tay yêu thương của bà. Bà rất vui tính, thường kể cho cả nhà nghe những chuyện hài hước. Bà cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, vì thế, ai cũng yêu quý bà. Bà yêu thương tôi nhưng không nuông chiều. Có lần, tôi không nghe lời bà. Cả tuần, bà không nói với tôi một câu nào. Sang tuần sau, bà gọi tôi &o phòng, giảng giải cho tôi biết đâu là điều hay lẽ phải. Tôi cảm thấy ăn năn, xấu hổ vì để bà buồn. Sau chuyện đó, tôi tự hứa với mình, không bao giờ được phụ công lao tình cảm của bà. Bà thích coi ngó hoa lá cây cảnh, Sáng sáng, bà dậy sớm tưới cây trên sân thượng. Những chồi non, nụ hoa không phụ công săn sóc của bà, luôn bừng bừng khoe sắc thắm. Những lúc rảnh rỗi, bà ngồi ngắm không biết chán các cái cây đang dần dần lớn lên. Tối tối, khi đi ngủ, bà thường kể chuyện cho tôi. Nghe các mẩu truyện của bà, tôi như được hóa thân &o các hero, khi thì là cô Tấm dịu hiền, khi lại là cô tiên tốt bụng.

Xem Thêm  Vì sao phải bảo vệ hệ sinh thái rừng? Các biện pháp bảo vệ?

Bà mua cho tôi rất nhiều sách, nhờ đó kiến thức của tôi được rộng mở hơn. lúc bấy giờ, khi Hà Nội &o đông lạnh giá, ở nơi xa, tôi luôn lo bà có mặc đủ ấm không, bà ngủ có ngon giấc không. Tôi mong bà sống mãi bên tôi. Bà ơi, cháu yêu bà nhất trên thế gian này. Bà là người bà tuyệt vời nhất.

Bài văn tả bà – Mẫu 6

Với tuổi thơ mỗi người, trong tâm trí luôn tồn tại bóng dáng của một người quan trọng, một người nuôi lớn tâm hồn ta bằng những câu hát ru, những mẩu chuyện cổ tích thần tiên. Đó là người bà đáng kính.

Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi không còn trẻ khỏe nữa mà là cái tuổi của vầng trăng xế chiều. Bà có mái tóc bạc trắng, dài trông bà hiền từ như bà tiên bước ra từ những mẩu chuyện cổ tích. Đôi mắt của bà đã có những nếp nhăn của tuổi già, càng làm cho sự hiền hậu, nhân từ trong đôi mắt bà thấm êm áp, chan chứa yêu thương. Đôi mắt ấy luôn tiếp cho em bao động lực niềm tin vững &ng hơn trong cuộc sống. Mỗi khi bà cười những nếp nhăn ấy lại hằn rõ trên khuôn mặt. Gương mặt bà hiền từ, phúc hậu, đôi khi có chấm những đồi mồi. Đôi tay bà đầy những vết nhăn và những vết đồi mồi bởi sương gió của thời gian. Có lẽ đôi bàn tay ấy là do bà làm lụng vất vả vì gia đình, coi ngó cho con cháu. Bà ngoại em tuy đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn, khỏe mạnh, những công việc nhà bà vẫn làm rất thành thạo và khéo léo.

Bà em có giọng nói dịu dàng và hiền hòa. Mỗi lần bà hát ru cho em nghe hay kể chuyện cổ tích, em lại như được bước &o trong thế giới huyền diệu bởi giọng nói của bà cho nên vì thế em cứ thích nghe bà kể chuyện mãi mà không biết chán. Hằng đêm, bà thường kể cho em biết bao mẩu truyện. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những mẩu truyện đời thường bộc lộ điều nhân nghĩa để giáo dục em. Cũng nhờ câu truyện của bà kể mà em cảm thấy tâm hồn thư giãn và dễ chịu hơn rất nhiều. Hồi còn bé, bà thay mẹ coi ngó em, nuôi em, dạy dỗ bảo ban từng li, từng tí. Lớn lên bà, bố mẹ em đi làm xa, bà lại ở cùng với hai chị em em, giúp đỡ mọi công việc cho gia đình.

Bà em có sở thích trồng rau và những cây cối trong nhà. Chỉ có một mảnh vườn nhỏ mà bà trồng được biết bao lăm loài cây. Những loài cây bà trồng đều chứa đựng biết bao tình yêu thương trong đó bởi bà chăm sóc chúng rất chu đáo. Bà không nguôi tay chân lúc nào, khi rảnh bà còn ngồi đan rổ rá rất khéo. Cũng nhờ có bàn tay của bà mà cửa của gia đình em lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ.

Em rất hạnh phúc khi được sống với bà. Em hứa sẽ cố gắng ăn học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của người bà đáng kính biết nhường nào.

……

Tả bà ngoại yêu quý của em

Tả bà ngoại – Mẫu 1

Trong gia đình em có rất nhiều member đó là ông, bà, cha, mẹ, anh, chị và em. Ai em cũng yêu cũng quý nhưng có lẽ người em yêu quý và kính trọng nhất đó chính là bà ngoại của em.

Bà em đã cao tuổi rồi, năm nay bà đã ngoài tám mươi. Bà có dáng người bé nhỏ với tấm lưng đã dần còng xuống theo thời gian năm tháng. Nước da bà nhăn nheo nổi rõ những đường gân xanh và sạm đen vì nắng. Đôi bàn tay bà thô ráp chai sạn vì cả đời chăm chút nuôi nấng cho con cho cháu nên người. Mái tóc của bà vẫn óng vẫn mượt nhưng đã bạc trắng như cước. Bà có khuôn mặt hiền từ phúc hậu với nước da nhăn nheo. Bà luôn nở nụ cười khi thấy em làm việc tốt. Hàm răng bà đen bóng như hạt na vì bà rất thích nhai trầu. Hàm răng ấy không còn nguyên vẹn mà đã rụng đi mấy chiếc. Giọng nói của bà rất trầm ấm. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nữa mà đã mờ dần. Khi muốn tìm vật gì bà phải dùng đến kính.

Mặc dù tuổi đã cao sức đã yếu nhưng bà không bao giờ nhờ vả ai, cái gì bà cũng tự làm hết sợ phiền hà đến người khác. Bà luôn dạy em những điều hay lẽ phải. Em còn nhớ có lần có ăn mày đến xin gạo mà nhà chỉ còn một ít bà cũng cho người ta hết. Bà bảo người ta khó khăn mình giúp được bằng nào thì giúp. Bà có một kho tàng thức, có điều gì câu hỏi em hỏi, bà đều trả lời hết. Bà rất đọc thơ văn cho em nghe. Buổi tối đến em được bà ôm &o lòng được nghe bà kể chuyện cổ tích được bà ru ngủ. Đến ngày sinh nhật em bà còn tự tay may cho em con búp bê bé bỏng xinh xắn mà em rất thích.

Em rất yêu quý bà ngoại của em. Em mong bà sống lâu hơn trăm tuổi.

Tả bà ngoại – Mẫu 2

Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều ta không thể nào biết hết và cũng không thể nào ngờ tới. Cuộc sống là một cái gì đó rất bộn bề, nhiều khi làm ta mệt mỏi và bít tất tay. Chính những lần như thế, ta cần đến một chốn bình yên để trở về. Nơi ấy là nhà. Và với tôi, nơi ấy còn có người bà kính yêu của mình…

Cuộc đời bà dường như là một đời vất vả, lam lũ. Hơn bảy mươi mùa xuân đã qua đi là bằng ấy năm bà dành tình yêu thương cho con cháu của mình. Mẹ tôi kể rằng, ngày xưa, bà cũng là một thiếu nữ tuổi mười tám, hai mươi xinh, lúc ấy, bà như một bông hoa nở rộ. Nhưng thời gian đã cướp đi tất cả. Giò đây, lưng bà đã còng xuống. Mưa nắng, sương gió cuộc đời và những toan lo hiện rõ trên gương mái tóc bà- mái tóc bạc trắng như cước. Làn da của bà nhăn nheo, những lúc bà cười, những nếp nhăn ấy như hằn sâu hơn…

Tuy tuổi đã cao, nhưng bà lại rất minh mẫn. Cuộc đời sương gió tuy vất vả nhưng cũng cho bà sự từng trải. Bà cũng đọc sách rất nhiều, cho nên chính vì vậy bà như một kho tàng tri thức không bao giờ vơi cạn. Khi tôi còn tấm bé, bởi bố mẹ đi làm xa, bà trông tôi. Khi ấy, tôi thấy điều gì mới mẻ, tôi cũng hỏi bà, nào là ‘” vì sao trời lại mưa”, “ vì sao con cá lại bơi dưới nước”… Những câu hỏi ấy tôi không thể nào nhớ hết nhưng tôi nhớ rằng bà đã kiên nhẫn giải thích tất cả cho tôi…

Khi tôi lớn lên, tôi được sống trong những mẩu truyện cổ tích của bà. Bà kể cho tôi nghe câu chuyện về cô Tấm xinh đẹp, về chàng Thạch Sanh can đảm… Sau mỗi một câu chuyện đó, tôi lại như hiểu hơn về thế giới này, đồng thời, qua những câu chuyện đoa, bà còn dạy tôi những bài học làm người…

Lớn hơn lên chút nữa, khi tôi có những hoài bão, những dự định cho riêng mình, bà lại nói với tôi rằng: thế hệ ông bà và bố mẹ con ngày trước, điều kiện không được tốt như bây giờ, chính vì con hãy sống để trở thành người tử tế, sống để biết yêu thương nhiều hơn, và hãy sống thật bổ ích…Lời bà nói sao mà ăn thua!

Có món gì ngon bà cũng đều phần tôi. Hình như tôi là đứa cháu út nên có phần được thiên vị hơn! Bố mẹ tôi đi làm vất vả, thỉnh thoảng, bà còn làm việc nhà, dọn dẹp nữa… Bố mẹ và tôi thương bà lắm… Cuộc đời này, có phút nào bà được yên lòng đâu…

Xem Thêm : Sự Ra Đời Của Lịch Pháp Và Thiên Vhọc tập

Bà ơi! Cuộc đời của mỗi người là hữu hạn. Nếu có một ước mơ, tôi sẽ ước rằng bà sẽ sống thật lâu bên tôi để cho tôi được sống mãi với miền cổ tích, với những điều giản dị mà có ý nghĩa…

Tả bà ngoại – Mẫu 3

Đối với em tình bà cháu là không thể thiếu được. Bà dù chỉ là một tiếng gọi đơn sơ ấy thôi, nhưng rất thân thương gần gũi với em ngay từ khi còn chập chững tập đi.

Hình ảnh bà ngoại luôn in sâu trong tâm trí của em. Một người bà hiền từ nhân hậu. Bà em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi. Dáng người bà bé xíu, hơi gầy, với mái tóc đã có nhiều sợi bạc. Lưng bà hơi còng xuống nhưng bà đi lại vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Mắt bà em không còn tinh tường nhưng cái nhìn hiền hậu của bà đầy yêu thương trìu mến. Khuôn mặt bà đã có nhiều nếp nhăn. Trên vầng trán của bà, dường như mỗi nếp nhăn biểu đạt một nỗi khắc khổ, mất mát bà phải trải qua. Mỗi khi bà cười những nếp nhăn đó lại hằn lên rất rõ.

Những ngày ấu thơ, em được sống trong vòng tay yêu thương của bà. Bà bao giờ cũng quý, cũng săn sóc, cũng yêu thương em. Những bài hát ru em dịu của bà đã đưa em &o giấc ngủ say nồng. Bằng chất giọng trầm ấm, bà kể chuyện rất hấp dẫn, đã bao lần bà đưa em lạc &o xứ sở cổ tích với những nàng tiên, cô tấm dịu hiền. Tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn thường đỡ đần những công việc vặt trong gia đình. Bố mẹ em thường nghiêm cấm chúng em không được để bà làm bất cứ công việc gì dù nhỏ nhất.

Tuy vậy, bà em vẫn thường dậy sớm để quét sân, quét nhà, có khi bà còn nhặt rau nấu cơm. Bà nói: “Bà làm được cứ để bà làm cho vui”. Em rất hạnh phúc khi được sống cùng bà ngoại. Em sẽ ghi nhớ những lời khuyên của bà, cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn để xứng đáng cháu yêu của bà.

Tả bà ngoại – Mẫu 4

Cả thời ấu thơ, em sống gần bên bà ngoại. Được bà chắt chiu nuông chiều, nên hơn ai hết, em kính yêu ngoại vô cùng.

Ngoại em, năm nay, đã ngoài bảy mươi tuổi. Vóc người cao cao. Tuy lưng hơi còm nhưng bà vẫn đi lại thông thường. Tóc ngoại em đã rụng nhiều, lơ thơ phần trắng hơn phần đen. Bà thường ăn trầu nên môi lúc nào cũng thắm đỏ. Mắt bà không sáng lắm, nhưng khi đeo kính, bà vẫn vá được cho em những lỗ áo do đùa giỡn với bạn bè bị rách. Đôi tay bà nổi gân xanh, da nhăn lại và trổ đầy những hạt đồi mồi nhỏ đen.

Xem Thêm  24 79 Là Gì Trong Hóa Học – phương pháp tính cân nặng Mol Và Thể

Suốt ngày, chẳng lúc nào em thấy ngoại chịu ngồi không. Hết giúp mẹ làm công việc lặt vặt trong nhà, bà lại nhổ cỏ, nên quanh vườn nhà luôn sạch bóng.

Mỗi khi em làm điều gì lầm lỗi bị ba mẹ rầy, bà đều cười hiền lành bảo:

– Trẻ con, nó mới thế.

Được nước, em sà, &o lòng bà nũng nịu. Bà vuốt ve khuyên nhủ em phải ngoan ngoãn. Những lúc ấy, em thấy sung sướng dưới che chở của ngoại. Thường tối đến, em hay nằm kề bên để nghe ngoại kể chuyện. Giọng bà chậm rãi hiền hậu như bà tiên trong cổ tích và thoang thoảng hương trầu cau khiến bây giờ, mỗi khi nghe mùi ấy là em cảm thấy ấm áp và nhớ bà ngay.

Ước gì ngoại em cứ sống mãi bên em thì còn hạnh phúc nào hơn?

…….

Tả bà bikiniêu quý của em

Tả bà nội – Mẫu 1

Trong gia đình thân yêu của em có thể nói người mà em yêu quý nhất đó là bà nội của em. Bà luôn luôn là người gần gũi với em, đồng thời bà cũng luôn chăm lo cho em từ thuở em mới lọt lòng. Bà nội đã ru em bằng những lời ru êm dịu để em được ngủ ngon hơn.

Em không biết năm nay bà bao lăm tuổi, nhưng có lẽ bà già rồi. Mái tóc đã bạc phơ vì bươn chải với những khó khăn thử thách của gian. Khuôn mặt của bà dường như cũng vẫn đầy đặn, đẹp lão. Rồi thông qua đó em như thấy được vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Em cũng đã nghĩ rằng, mỗi nếp nhăn trên gương mặt bà là một chuỗi ngày dài vất vả mưu sinh để nuôi các con ăn học lên người. Rồi có thể thấy được chính đôi mắt bà không còn tinh anh nữa nhưng đôi mắt ấy thật dịu hiền khó tả. Qủa thật em rất thích đôi mắt bà, đôi mắt đầy yêu thương, trìu mến.

Lưng của bà em đã hơi còng nhưng bà đi lại rất nhanh nhẹn. Dường như đáng chú ý nhất là đôi tay khéo léo của bà. Quả thật em như thấy được chính đôi bàn tay ấy đã chai sần, những ngón tay gầy gầy, xương xương nhưng bà làm biết bao lăm là việc. Bà em thì lại rất thích lao động mà rất ít nghỉ ngơi. Bà có những sở thích rất giản dị đó chính là thích làm bánh, nấu ăn thỉnh thoảng bà lại dọn dẹp đồ dùng gọn gàng, ngăn nắp đâu ra đấy.

Trong những tháng ngày thơ ấu, em thật may mắn khi đã được sống trong tình yêu bao la của bà. Người bà – một người bao giờ cũng yêu quý và chăm sóc em. Thông qua những câu ca dao ru hò êm ái hay đó có thể là cả các câu chuyện cổ tích li kì và đầy hấp dẫn, bà cũng như đã đưa em &o giấc ngủ say nồng.

Bà cũng thật yêu thương tất cả mọi người. Lại còn rất hay giúp đỡ người nghèo khó. Bà lại như luôn mong em học giỏi, thành tài. Bà cũng chính là người dạy cho em những điều hay, lẽ phải. Bà thường xuyên nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, cũng như chan hòa với bạn bè.

Chính tấm lòng nhân hậu của bà thân yêu của em dường như cũng đã làm tâm hồn em thêm phong phú. Chính bà cũng như đã đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên. Trong gia đình thì ai ai cũng thích bà và yêu qúy bà và em cũng vậy. Em mong muốn bà sống lâu thật lâu nữa.

Tả bà nội – Mẫu 2

Gia đình em là một gia đình lớn, gồm: ông bà nội, ba má, cô út và hai chị em em. Em nhỏ nhất nhà nên trong nhà, ai cũng đon đả và chăm lo cho em nhiều lắm. Có thể nói, bà nội em là người “đứng mũi, chịu sào” trong việc lo toan vun vén và sắp xếp mọi hoạt động trong nhà và cũng là người gần gũi và nhiệt tình đến em nhiều nhất. Em yêu quý và kính trọng nội em vô cùng.

Năm nay, bà nội em năm mươi chín tuổi. Bà nội đã nghỉ hưu được bốn năm rồi. Khi chưa nghỉ hưu, nội em là giáo viên bậc Tiểu học gần nhà. Khi chưa nghỉ hưu, nội em rất trẻ và rất đẹp. Năm ấy, nội năm lăm tuổi mà chưa ai đến nhà nói đúng tuổi nội. Bà nội đứng bên cạnh mẹ em, trông như hai chị em. Chẳng ai nghĩ đó lại là mẹ chồng với nàng dâu. Năm nay, bà nội 59 tuổi. Tuy lớn tuổi nhưng trông bà nội em vẫn rất trẻ. Ai cũng nói nội em chỉ khoảng 50 tuổi là cùng. Nội em có khuôn mặt trái xoan, có sống mũi dọc dừa, đôi mắt to, lông mày đậm hơi cong tự nhiên, không tỉa tót nên rất đẹp. Bà nội em ăn mặc giản dị nhưng rất nền nã. Nội em toàn chọn những màu hơi tối như tím than, xanh dương đậm, tím đậm. Có lẽ da nội trắng nên mặc những màu đó, bà nội càng trẻ, càng đẹp hơn. Khi còn đi dạy học, nội em thường đi giày Black Đen hoặc nâu. Khi ở nhà, bà nội em đi đôi dép lê Màu đen hoặc trắng.

Từ ngày nghỉ hưu, suốt ngày bà nội em chẳng chịu nghỉ ngơi mà lúc nào cũng luôn tay. Có thể nói, nội em là người của công việc. Buổi sáng, nếu mẹ em đi làm ca thì bà nội là người lo mọi công việc của một người nội trợ như quét dọn, nấu nướng, giặt giũ. Vì thế, đi học về, hấp ủ ấp nào em cùng có sẵn cơm ngon, canh ngọt. Khi làm hết mọi việc trong gia đình, bà nội lại nghĩ ra nhiều món ăn mới. Nội ghi ghi, chép chép cách nấu để ngày chủ nhật liền đó thế nào cả nhà cũng có một bữa ăn với những món ăn rất ngon bà nội đã tự sáng chế ra. Thương bà nội vất vả, em luôn tranh thủ thời gian để giúp nội những việc lặt vặt trong nhà như quét dọn căn nhà, đánh ấm chén.

Bà nội em sống rất nghĩa tình và tốt bụng. Bà con lối xóm ai cũng nể trọng bà và luôn lấy bà nội em ra làm tấm gương để dạy bảo con cháu.

Với em, bà nội còn là nơi em gửi gắm niềm vui, nỗi buồn. Có những chuyện em không thể tâm sự được hậu phii mẹ nhưng lại có thể nói với bà. Những lúc ấy, bà nội em quả thực là điểm tựa tinh thần kiên cố cho em.

Nội em đúng là người phụ nữ có vẻ đẹp truyền thống. Nội đẹp về ngoại hình, đẹp về tâm hồn và cũng rất đẹp trong những việc làm. Em vô cùng yêu quý, kính trọng và hàm ân bà nội của em. Em sẽ luôn chăm học, chăm làm, hiếu thảo với bà nội để bà vui, bà sống lâu trăm tuổi cùng con cháu.

Tả bà nội – Mẫu 3

Chắc hẳn Các bạn ai cũng có bà, em cũng vậy và bà nội là người cao tuổi nhất trong gia đình em. Bà luôn dạy bảo những điều hay lẽ phải cho con cháu. Em rất yêu quý và kính trọng bà.

Bà em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Lưng bà còng vì vậy đi đâu bà cũng phải chống gậy. Da của bà nội em nhăn nheo có nhiều chấm đồi mồi. Tóc bà đã bạc rất nhiều tuy vẫn nhưng mắt bà em vẫn còn rất tinh. Những buổi trưa em ngồi nhổ tóc bạc cho bà, hai bà cháu nói chuyện rất vui vẻ. Tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn thích đọc báo. Mỗi lần như vậy bà lại phải đeo kính lão và khi đọc xong bà em lau chùi chiếc kính cẩn thận và cất &o tủ. Mẹ em kể khi em và em của em còn bé, bà nội coi ngó chúng em rất chu đáo nhất là những lúc mẹ vắng nhà. Đêm ngủ vì nhớ mẹ không ngủ được nên bà đã kể chuyện cổ tích và hát ru cho chúng em nghe. Bà hát hay lắm, bà kể chuyện cũng hay, nghe bà hát mà em đã ngủ từ bao giờ không biết. Bây giờ bà yếu hơn rồi chúng em cũng không còn nhỏ nữa, mỗi khi trái gió trở trời em lại xoa bóp bộ hạ cho bà em. Bà mỉm cười trìu mến. Em rất yêu quý bà em không chỉ vì bà là người cao tuổi nhất trong gia đình mà còn là vì bà luôn dạy chúng em những điều hay lẽ phải, phải biết kính trên nhường dưới, phải thật thà, làm sai phải xin lỗi và luôn ngoan ngoãn nghe lời ông bà cha mẹ. Sau giờ học em lại mong thật nhanh về nhà để kể chuyện ở lớp, ở trường cho bà nghe.

Bà thật tuyệt vời, em mong bà em luôn khỏe mạnh, sống lâu để em mãi được ở bên bà được nhổ tóc sâu cho bà và được bà chỉ bảo, dạy dỗ.

Tả bà nội – Mẫu 4

Trong gia đình tôi có rất nhiều người, nhưng người tôi yêu mến và kính trọng nhất là bà nội tôi.

Năm nay, đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng bà còn rất khỏe. Da bà nhăn nheo, ngăm đen. Phải chăng đó chính là dấu của thời gian. Khác với những người bà cùng tuổi, bà tôi có mái tóc đen, dài, lúc nào cũng được búi gọn sau gáy. Vầng trán cao, đôi mắt to đã có phần mờ đục. Đặc biệt nụ cười với hàm răng nhuộm đen làm bà thêm phúc hậu. Đôi bàn tay của bà xương xương với những vết chai sần vì làm lụng vất vả. Bà ăn mặc rất giản dị, nhiều khi chỉ là những bộ đồ nâu đã cũ. Mỗi khi mẹ tôi biếu tiền bà để mua quần áo, bà thường lắc đầu và bảo: “Mẹ già rồi, không cần nhiều áo quần, con để tiền đó lo cho bọn trẻ”.

Bà nội tôi rất thích chăm sóc cây xanh. Sáng sáng, bà thường tự tay tưới tắm và bắt sâu cho cây. Một lần, cái Anh, em họ tôi hỏi bà: “Bà ơi, tại sao bà quý các cái cây này thế. Có khi nào bà yêu chúng hơn bọn cháu không?”. Bà nhìn chúng tôi, bảo: “Sao thế được, tất nhiên là bà phải yêu các cháu bà hơn rồi. các chiếc cây này chỉ là thú vui của bà thôi. Đây là các chiếc cây ông để lại khi mất. Bà thay ông chăm sóc chúng”.

Bà rất yêu chúng tôi. Hồi tôi còn bé, bà đã thay mẹ, chăm bẵm tôi từng li từng tí. Hằng đêm, bà đưa tôi &o giấc ngủ qua những khúc hát ru. Mỗi lần tôi ốm, bà xuống chăm sóc tôi để mẹ đi làm. Bà ngồi bên giường, dỗ dành, đút cho tôi từng thìa cháo nhỏ. Suốt những năm tuổi thơ, tôi đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà.

Sau này, khi không còn ở bên tôi thường xuyên nữa nhưng cứ mỗi lần xuống nhà tôi chơi, bà lại mang rất nhiều quà

quê lên cho tôi và hàng xóm láng giềng. Ai cũng yêu quý và kính nể bà. Bà rất nhân hậu. Có lần, nhìn thấy một em bé ăn xin từ xa, bà vội bước lại cho bé tiền và bảo bé đi mua gì ăn cho đỡ đói. Đợi em đi khỏi, bà nói với tôi: “Cháu đã nhìn thấy em đó chưa? Bà đân oán chắc em bé đó chỉ tầm tuổi cháu thôi, thế mà đã phải ra đường ăn xin. Thật tội nghiệp. Nếu từ nay về sau, cháu phát giác gỡ ai cơ nhỡ, khó khăn, cháu nhớ giúp người ta. Họ cũng là người như chúng ta, chẳng qua cuộc sống của họ không được may mắn, cháu không bao giờ được kì thị, chế giễu người ta”.

Vì rất yêu quý bà nên tôi rất thích được về quê. Tôi chỉ mong luôn được gặp bà, được nghe những câu chuyện cổ tích của bà, được nằm trong lòng bà, thiu thiu ngủ qua tiếng ru à ơi của bà. Tôi rất yêu bà, Tôi mong sẽ không bao giờ phải xa bà.

….

>> Tải file để tham khảo trọn bộ các mẫu còn lại!

 

Nguồn: https://kengencyclopedia.org
Danh mục: Hỏi Đáp

Recommended For You

About the Author: badmin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *