Xao xuyến với chùm thơ lãng mạn dễ thương về ái tình đôi lứa

Nội dung chính

Chúng tôi rất vui được chia sẻ kiến thức sâu sắc về từ khóa Xao xuyến với chùm thơ lãng mạn dễ thương về ái tình đôi lứa. Bài viết nhung cau tho ngan ve tinh yeu tập trung giải thích ý nghĩa, vai trò và ứng dụng của từ khóa này trong tối ưu hóa nội dung web và chiến dịch tiếp thị. Chúng tôi cung cấp phương pháp tìm kiếm, phân tích từ khóa, kèm theo chiến lược và công cụ hữu ích. Hy vọng thông tin này sẽ giúp bạn xây dựng chiến lược thành công và thu hút người dùng.

Lãng mạn là chất xúc tác không thể thiếu trong tình ái, lãng mạn tưới mát tình cảm của bạn, giúp mối quan hệ càng thêm vui vẻ, hạnh phúc. Và những câu thơ lãng mạn chính là những nốt nhạc du dương giúp bạn vỗ về tâm tư, tình cảm đó. Hãy cùng đọc qua những câu thơ lãng mạn ngắn về tình ái, cuộc sống để cảm nhận sự ngọt ngào trong trẻo này nhé.

Bạn Đang Xem: Xao xuyến với chùm thơ lãng mạn dễ thương về ái tình đôi lứa

1. Thơ lãng mạn về tình ái vui

Yêu và được yêu luôn luôn là một quyền đặc biệt với mỗi người. Đôi khi để tình ái vui vẻ, hạnh phúc thì không thể thiếu được những vần thơ, con chữ. Thơ lãng mạn về tình ái sẽ là một sợi dây buộc hai trái tim cùng cảm nhận sự ngọt ngào.

1.1. Cái nhìn đầu tiên

Giữa cuộc đời em chỉ nhìn có anh

Cái nhìn đầu đã đượm màu thắm thiết

Bởi chút duyên ẩn từ trong sâu thẳm

Hay anh giống điều gần gũi trong em.

Phút nhẹ lòng anh vui vui tự hỏi

Nhưng thấy cần chi giải thích rạch ròi

Khi tim anh mãi đã có em rồi

Và anh cũng nhận lòng anh rồi đó.

Em đã tặng anh bài thơ hay nhất

Bài thơ hay phải đâu cần nhiều lời

Anh giờ biết thơ giống như là tim

Đã xúc động trước điều tươi thắm mãi.

Đã bắt bắt gặp gỡ gỡ gỡ gỡ gỡ hình hài niềm yêu trọn vẹn

Về một sắc đậm đà trong tình đời

Sau thấp thoáng cuộc đời ta đi qua

Tim chợt thấy niềm tin hoà nhịp đập.

Những cây số chỉ con đường vời phi tầni

Anh chẳng lo chẳng gì ngăn cách ta

Một niềm yêu đã ngân mãi khúc ca

Một bài ca ngân từ tim đập mãi.

(Tác giả: Minh Lê)

thơ lãng mạn

1.2. Một chút tên tôi đối với nàng

Một chút tên tôi đối với nàng

​Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan​

Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,​

Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.​​

Ngày nào đó trên mặt trang kỷ niệm​

Nó chỉ còn là dấu vết không hồn

​Giống như hình phác trên mộ chí​

Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.

​​Tên cũ từ lâu bị lãng quên​

Chẳng còn gợi lại được cho em

​Tình xưa êm ái và trong trắng​

Trước mối tình ai đang dấy lên.​​

Nhưng nếu gặp ngày rầu rĩ đau đớn​

Em thầm thì hãy gọi tên lên​

Và hãy tin: còn đây một kỷ niệm​

Em vẫn còn sống giữa một trái tim.

(Tác giả: Puskin)

3. Một lần nữa lại yêu

Liệu chúng mình có thể lại bên nhau

Sau rất nhiều những đớn đau, vụn vỡ

mỗi lần chia tay, rồi giận hờn vô cớ

Dẫu biết trong lòng hai đứa vẫn còn yêu

Bởi vì cách xa, mình cũng nhớ nhau nhiều

Liệu tình ái có đủ thứ tha lần nữa

Để cầm tay nhau an toàn sau cánh cửa

Mặc kệ bão giông đang réo trước hiên nhà

Muốn được hạnh phúc thì phải đủ vị tha

Tình bạn, tình ái chắc là cần nhiều lắm

Bởi cuộc tình nào mà trở nên sâu đậm

Chẳng có &i lần qua mấy trận bão giông?

Mình thử tin nhau một lần nữa được không?

Một lần này thôi, lần cuối cùng mãi mãi

Để đón ái tình một lần quay trở lại

Để những dại khờ sau cánh cửa ngoài kia

Liệu rằng chúng ta có thể lại quay về

Như trước cái ngày mà bão giông ập đến

bầu trời rồi sẽ lại xanh như ước hẹn

Và rồi chúng mình… một lần nữa lại yêu?

(Tác giả: Lam San)

4. Giấc mơ yêu

Mang cho em những trải nghiệm tình yêu

Là anh đó không mĩ miều hoa lá

Anh đem đến những sắc yêu kì lạ

Luôn ngọt ngào trong cả giấc mơ yêu.

Anh bên em lặng lẽ những sớm chiều

Dù cuộc sống còn bao điều ngang trái

Vui thì ít, buồn đau thì rộng trải

Mặc trong lòng luôn khắc khoải niềm đau.

Anh dịu dàng chắp vá những nát nhàu

Biến cuộc sống thành muôn màu tươi sáng

Đẩy đau khổ lùi vào trong dĩ vãng

Dẫn thuyền tình cập cảng bến bờ yêu.

Để đêm đêm cơn mộng mị vơi nhiều

Thay vào đó giấc mơ yêu bùng cháy

Nồng nàn quyện cho tình yêu tan chảy

Cho qua đi hết thảy những lấm lem.

Anh yêu ơi em vẫn cứ say mèm

Đêm qua vội chưa đã thèm cơn khát

Mùi ân ái vẫn đâu đây ngào ngạt

Trái tim này dào dạt giấc mơ yêu.

(Tác giả: Anh Hoa)

5. Lời tỏ tình

Em biết không anh yêu em rồi đó

Mà bây giờ mới dám ngỏ lời đây

Lời thực lòng gửi từ trái tim này

Trao đến em của bao ngày mong ước

Em yêu ơi hãy cùng anh chung bước

Trên con đường phía trước mênh mông thênh thang

Anh yêu em bằng cả trái tim &ng

Dù gian khó yêu lại càng thêm thắm

Em có biết anh yêu em nhiều lắm

Mỗi ngày xa anh lại ngắm hình em

Cuộc đời này anh yêu chỉ lọ lem

Là em đó chẳng thèm yêu người khác.

(Tác giả: Phạm Hồng Đức)

1.6. Mỹ vị

Vần thơ lãng mạn chuốc say lòng

Những thứ mê nào đã bỏ trong

Ý tận miên trường tim vẫn hảo

Lời xuôi vạn lchân thành và ý nghĩa sâu sắc luân vòng

Lay &o cảm xúc dâng niềm nỗi

Ngẫm lại xuân thời thoảng chấn song

Thưởng thức như bồi thêm mỹ vị

Hồn tơ tưởng mãi cuộn theo dòng.

(Tác giả: Hương Tình)

7. Anh muốn

Anh muốn mình thắp lửa trái tim yêu

Để vững lối đi qua điều trăn trở

Đưa em đến nơi tận cùng nỗi nhớ

Cùng hoá thân như gió mong mây kề..

Đem nồng nàn dâng cuộn hết đam mê

Bỏ sau tất bao bộn bề lo lắng

Cùng đắm đuối bù lúc xa âm thầm

Cuốn nồng nàn trao khoảnh khắc thương yêu.

Tình chúng ta dâng vút tựa cánh diều

Như lúc nhỏ thấy chiều vui ký ức

Mặc gió thổi chẳng màng sợi dây đứt

Mắt ngời theo… tay vực gió mây vờn…

Anh muốn mình có khoảng cách gần hơn

Khi đêm xuống không chập chờn canh giấc

Mọi cảm giác bên nhau luôn là thật

Trao hương tình ngây ngất để hồn phiêu…

(Tác giả: Tùng Nguyễn)

8. Tôi yêu em

Tôi yêu em đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,

Nhưng không để em nhọc lòng thêm nữa

Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,

Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen

Tôi yêu em, yêu thật tâm đằm thắm

Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

(Tác giả: Puskin)

9. Mơ được yêu em

Chợt một ngày anh nhận ra, em đấy!

Làm tim anh xao xuyến đến bổi hổi

Tự dặn lòng cơn say nắng mà thôi

Sao trăn trở bao đêm mơ, hình bóng?

Xa thì nhớ những buổi đầu gặp gỡ

Nụ cười em nghiêng vạt nắng chiều hấp ủ

Bờ vai thon, xinh xắn, mắt hiền hòa

Mà trông em sao thờ ơ đến lạ?

Đường em đi anh trải bằng thương nhớ

Và mộng mơ ngày sánh bước chung đôi

Tim yêu đương anh chỉ có một thôi

Đừng cho anh mãi ngóng chờ mòn mỏi

Chiều hấp ủ nay nắng lại về trên lối

Anh một mình nhớ dáng nhỏ ngày qua

Em như hoa với vị ngọt đậm đà

Anh ước mình là con ong tìm mật…

(Tác giả: Huỳnh Minh Nhật)

10. ái tình trong mơ

Anh mơ mình đi &o giấc mơ em

Để không còn phải hờn ghen giận dỗi

Với tình địch trong giấc mơ buổi tối

Giấc mơ ngọt ngào còn mỗi mình anh

Anh dắt em đi trong mênh mang tươi xanh

Hoa anh đào như bức họa huyền thoại

Anh đưa em quay về thời con gái

Có hoa &ng có cây trái xum xuê

Nụ hôn đắm say với những lời thề

Mình luôn bên nhau say mê đắm đuối

Lúc lên đồi lúc ta bên bờ suối

Thật nồng nàn nhớ cái tuổi hai mươi

Ta trẻ trung đầy ắp những tiếng cười

Như trái anh đào đỏ tươi anh hái

Trao cho em anh vẫn còn nhớ mãi

Anh nói đùa đây là trái tình ái

Em còn nhớ mùa thu những buổi chiều

Tiếng chuông nhà thờ cô liêu đổ nhịp

Mình xin chúa cho yêu nhau vạn kiếp

Hết ban ngày mình yêu tiếp trong mơ.

(Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

2. Thơ hay lãng mạn về cuộc sống

Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng như ta muốn, để tô màu cho cuộc sống cũng như lấy động lực và cảm hứng, những vần thơ lãng mạn sẽ đồng hành cùng bạn. Cùng tham khảo một số bài thơ hãy lãng mạn về cuộc sống để cảm thấy cuộc đời vẫn thật ý nghĩa nhé!

2.1. Tự nguyện

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng

Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương

Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm

Là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm

Từ nam ra ngoài bắc đưa tin nối liền

Là hoa, tôi nở ái tình ban sớm

Cùng muôn trái tim ngất ngây hòa bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời

Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời

Là người, xin một lần khi nằm xuống

Nhìn đồng đội đứng lên phất cao ngọn cờ.

(Tác giả: Trương Quốc Khánh)

2.2. Lẽ sống

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đời bổ ích tệ sống chơi

Ai làm trăm sự cho ta sống

Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đẹp xem ai quyết xây đời

Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm

Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời

Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời

Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ

Nghĩa tình cao cả với con người.

(Tác giả: Đặng Hải)

2.3. Chân nghĩa cuộc sống

Bởi cũng do dòng đời nhiều nghịch cảnh

Nên đừng hờn hay ân ân ân ân ân oán thù thù thù trách một ai

Nếu như mình chưa nếm trải đắng cay

Sao thấu hiểu hàng tháng ngày hỗn độn

Khi người chưa bị một lần thương tổn

Được đủ đầy với cuộc sống ấm êm

Nào biết đâu đến hai chữ nỗi niềm

Của bao người từng đêm trường trăn trở

Chỉ tiếc rằng cánh hoa đời khi nở

Không một mùa và ở khắp mọi nơi

Có niềm vui hạnh phúc lẫn tiếng cười

Thì đâu thiếu chữ bùi ngùi buồn bã

Muốn chê người cũng đừng nên vội vã

Hãy xét mình sống đã tốt hay chưa

Lời dễ buông nhưng không thể nói bừa

Chậm một chút… chẳng thừa đâu người ạ

Đời vốn dĩ luôn mang nhiều nghiệt ngã

Nhưng vẫn còn có quy luật trả vay

Nếu trao người lời chua chát mỉa mai

Thì một ngày đắng cay mình sẽ nhận

Không khen chê hay khóc than sầu hận

Gắng bình tâm mà tự vấn lòng mình

Đừng trêu đùa lời miệt thị rẻ khinh

Là ta hiểu được chân huệ cuộc sống.

(Tác giả: Tùng Trần)

2.4. Yêu đời

Em ơi! Dẫu sống trăm năm

Đến khi chết xuống, anh nằm không yên

Bởi đời đẹp quá đi, em!

Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa

Yêu đời biết mấy cho bưa

Cả khi đắng cay đời chưa hết tình…

Tiếng gà lại giục bình minh

Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!

Giản đơn chiếc áo mặc &o,

Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường

Yêu đời trong máu, trong xương

Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi

Quê anh cà nhút mặn mòi

Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

(Tác giả: Huy Cận)

2.5. Đời người đâu mấy lần vui

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng.

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Chắc gì ta đã nhận ra ta

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy.

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai.

(Tác giả: Nguyễn Quang Vũ)

2.6. Góc an ninh

Nếu cảm thấy buồn, anh cứ ghé qua đây

Khi đám mây biệt chiều vẫn loang sắc nhớ

Khi cơn gió cô đơn về qua từng ô cửa

Mà đoái trông theo một phương cũ xa rồi…

Nếu cảm thấy buồn, cảm thấy quá chơi vơi

Thèm một góc an toàn cho cơn mơ vừa dứt

Đừng ngại ngần nhé anh, dẫu thu &ng hoa Cúc

Hay khi giá đông về, anh cứ ghé lại đây…

Vẫn nhớ nụ cười buồn từ bấy đến nay

Thương lắm bên bờ sông cứ chênh chao đứng đợi

Ai khuất phía cơn mưa…mà thời gian lấp lối

Thiên đường trắng như sương, mơ ảo đến phũ phàng

Đâu thể trách cuộc đời với những nỗi trái ngang

Cho xa cách chẳng thể nào đừng được

Cho giây phút lòng bỗng dưng chùng xuống

Bởi trái tim khao khát những ân tình

Nên nếu cảm thấy buồn, anh cứ ghé nha anh!

Dẫu chẳng thể xua tan mọi muộn phiền trăn trở

Nhưng còn mãi nơi đây góc bình yên nho nhỏ

Dành cho anh những lúc muốn quay về…

(Tác giả: Hoa Tina)

2.7. Thanh thản sống

Ung dung sống giữa trời cao đất mênh mông

Vui bên đời với giấc mộng yêu thương

Ta vô tư với cuộc sống vô thường

Sống thanh thản nơi quê hương xứ xở

Cuộc sống khó khăn, còn nhiều trắc trở

Nhưng tình người luôn có ở mọi nơi

bao quanh ta còn nhiều lắm lệ rơi

Bớt sân si cho cuộc đời vui vẻ

Cứ sống hết mình, yêu nhau em nhé

Sống có tình lòng sẽ nhẹ nhàng hơn

Khi vô tư, sống không giận không hờn

Ta sẽ không thấy cô đơn buồn bực

Hãy nhìn về phía tương lai tươi sáng

Để vượt qua mọi rào cản chông gai

Cứ yêu người đừng bỏ sót một ai

Chớ nên phân biệt, hình hài đẳng cấp

Cứ tịnh tâm giữa dòng đời tấp nập

Không so đo người cao thấp hèn sang

Chẳng cần bon chen sống gấp vội &ng

Sống nhân đức giữ tình làng nghĩa xóm

Vui với hàng cây rạng đông nắng sớm

Thích hoàng hôn chiều tím chớm &o thu

Yêu quê hương dịu ngọt những lời ru

Vui với đời cho dù còn cay đắng.

(Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

2.8. Cứ yêu đời

Ai ngồi đó, đôi dòng suy nghĩ

Viết gì đây, mộng mị xa vời

Viết cho tri kỷ, cho đời

Cảnh buồn cứ mãi buông lơi chi hoài

Cho ta được nguôi ngoai sầu khổ

Thuở thiếu thời lá đổ không hay

Bon chen chi mãi sầu cay

Trong xanh tuyệt hảo tháng ngày thơ ngây

Xem Thêm  TOP 30+ mỹ nhân trai nhất thế giới được bầu chọn năm 2023

Tôi đã chán vơi đầy tấp nập

Kẻ vì tiền vùi lấp lương tâm

Dẫm đạp, huynh đệ, tình thâm

Thơ thôi cũng đủ rằng tâm yêu đời…

(Tác giả: Hồng Dương)

2.9. Khúc yêu đời

Đời yêu tiếng hát giọng vui nhà

Mộng lả lơi tình nhạc vẳng xa

Người mến cảnh êm &ng nét họa

Nắng hờn mây lạnh giá mùa qua

Cười nghiêng ngả liễu hồ soi bóng

Nở đắm say đào dậu giắt hoa

Vơi cạn chén nồng men rượu nhắp

Đời yêu tiếng hát giọng vui nhà

Nhà vui giọng hát tiếng yêu đời

Nhắp rượu men nồng chén cạn vơi

Hoa giắt dậu đào say đắm nở

Bóng soi hồ liễu ngả nghiêng cười

Qua mùa giá lạnh mây hờn nắng

Họa nét &ng êm cảnh mến người

Xa vẳng nhạc tình lơi lả mộng

Nhà vui giọng hát tiếng yêu đời.

(Tác giả: Thiết Dương)

2.10. Giản đơn

Nếu có thể đừng than chi số phận

Gạt nỗi buồn vướng bận gió cuốn đi

Đời ngắn lắm yêu thương còn chưa đủ

Sao bận lòng cho những phút sân si

Nếu có thể hãy thả lòng mình nhé

Sống vị tha mạnh mẽ giữa cuộc đời

Bởi vẫn biết cho đi là còn mãi

Tự hài lòng tâm sẽ được thảnh thơi

Nếu có thể thả hồn nương theo gió

Biết bỏ buông mình sẽ có thật nhiều

Những niềm vui hạnh phúc dù bé nhỏ

Cuộc đời này thanh thản biết bao lăm

Nếu có thể giữ cho mình những phút

Khẽ khàng trôi không chút ầm ào

Giữa chợ đời lặng ru bình yên ngủ

Thả muộn phiền theo cánh gió lao xao …

(Tác giả: An Nhiên)

3. Những bản thơ tình lãng mạn theo mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông

mỗi mùa sẽ có những vẻ đẹp riêng, những cảm xúc, tâm tư, tình cảm cũng thay đổi và có các cách diễn tả khác nhau theo mùa. Cùng đắm chìm trong những bài thơ tình lãng mạn theo mùa dạt dào cảm xúc và cùng hòa &o dòng cảm xúc ngọt ngào này nhé!

3.1. Thơ tình mùa xuân

Mùa xuân là mùa của vạn vật sinh sôi, nảy nở, mùa của ái tình nở rộ. tình ái và mùa xuân kết hợp với nhau tạo nên những ngày đầu năm đầy tươi vui và lãng mạn. Khi mùa xuân đang đến dần, hãy đắm chìm trong những bài thơ tình mùa xuân lãng mạn để cùng hòa mình tạo nên một bản tình ca ngọt ngào nhé!

1. Mùa xuân về bên anh

Anh ơi anh có nghe

Xuân về qua ô cửa

Lời thì thầm to nhỏ

Rằng xuân rất yêu anh

Gió lay động bên mành

Yêu thương anh nhiều lắm

Nàng xuân thật đằm thắm

Muốn cùng anh hát ca

Xuân về nở muôn hoa

Khoe sắc hương ngào ngạt

Tình xuân dâng cao ngất

Sưởi ấm lòng anh nha

Đã bao ngày tháng qua

Con tim anh lạnh lẽo

Em đây… Xuân rất hiểu…

Anh cần một mùa Xuân.

(Tác giả: Doan Thi)

2. Mùa xuân cho em

Anh về mang chút nắng hồng

Để đông trốn ngủ cho nồng xuân sang

Cho mai rực rỡ sắc &ng

Cho đào nhuộm thắm thênh thang đất trời.

Cho đàn chim én lả lơi

Cho đôi hồ điệp ngỏ lời yêu đương

Cho đó xao xuyến vấn vương

Cho đây chín nhớ mười thương anh về.

Anh mang nắng ấm tình quê

Mang thêm ước hẹn câu thề ngày xưa

Không còn lệ ướt lưa thưa

Anh về hôn nhẹ giọt mưa nhớ tình.

Đền em mắt ngọc lung linh

Đền em má thắm môi xinh ngày nào

Đền em một núi ngọt ngào

Đền em một biển dạt dào ái ân.

Anh về mang cả trời xuân

Mang về luôn cả một rừng nhớ thương

Trầu xanh cũng đã khai mương

Đợi cau kết trái tìm đường anh sang.

Đắm say ý thiếp tình chàng

Sắt son trọn nghĩa đá &ng trăm năm.

(Tác giả: Dương Tuấn)

3. Hồn xuân

Ai biết em tôi ở chốn nào?

Má tròn đương nụ, trán vừa cao.

Tiếng mùa về gọi lòng em dậy,

Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi,

Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi?

Nhắn giùm với nhé, em tôi đó,

Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng

Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương.

Miệng cười bừng nở hàm răng lựu,

Sáng cả trời xanh mấy dặm trường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu

Tìm em, đi hái lộc xanh đầu.

Trồng đâu chân đẹp tròn như cột?

Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên em bỏ anh,

Đua nhau xuân nở rộn trăm cành.

Ý mùa cũng rộn trong thân mới,

Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! Em tôi đây.

Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy.

Lòng em hoá cảnh chờ anh gặp

– Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

(Tác giả: Huy Cận)

4. Thơ tình mùa xuân

Ong bướm dập dìu trẩy hội xuân

Trời xanh khoe áo mới trong ngần

Cánh chuồn cõng nắng lang thang dạo

Hoa lá reo cười theo gió ngân.

Long lanh châu ngọc đậu trên cành

Mơn mởn mai đào nhú nụ xanh

Én liệng trời cao vui nắng mới

Xuân về rộn rã biết không anh.

Cau trắng trầu xanh vẹn ái ân

Tình chân son sắt mãi thơm nồng

Lòng em ngan ngát hương xuân ấy

Trao hết cho anh chẳng ngại ngần.

Anh thấy không anh nắng rất hồng

Nồng nàn như thuở ấy tân hôn

Nhìn em bỡ ngỡ anh âu yếm :

Yêu quá em tôi vợ của chồng !

Xuân này và cả những xuân sau

Mình vẫn bên nhau đến Bạc đãi đầu

Viên mãn ấm nồng vui hạnh phúc

Nghìn năm muôn kiếp mãi yêu nhau.

(Tác giả: Nguyệt Quỳnh)

5. Xuân sang

Xuân về rực thắm cánh đào

Đung đưa trong nắng đón chào tết sang.

Hoạ mi vui hót rộn ràng,

Hương hoa toả ngát bao la đất trời…

Lao xao tiếng gió chơi vơi,

Nắng xuân tỏa nhẹ, đất trời reo ca.

Dịu dàng trìu mến thiết tha

Anh trao em cả chan hòa niềm yêu.

Xuân sang nói hộ bao điều,

Khát khao nồng cháy những chiều giá đông.

Thẹn cỗ ván đôi má ửng hồng,

Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh!

Xuân về thắm cả trời xanh,

Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng.

Nụ cười rạng rỡ hân hoan,

Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

(Tác giả: Liên Phạm)

6. Xuân yêu thương

Búp non đậu nhánh hoa đào

Én dang cánh mênh mông đón chào tiết xuân

Nàng Đông trả rét bâng khuâng

Nắng lung linh tỏa đường trần thênh thang.

Vườn sau cúc rộ hoa &ng

Bên hiên thược dược màu loang tím chiều

Hồng nhung e ấp mỹ miều

Ngẩn ngơ hoa dại cũng liều toả hương.

Đông sầu mi ướt giọt sương

Nắng xuân phơi phới má hường thắm chưa ?

Dòng người trên chuyến đò đưa

Có chàng lữ khách như vừa ghé qua.

Hôm ấp nào còn gọi tình xa

Tim theo ước hẹn, xuân hoà duyên thơ

Anh về trọn vẹn bến mơ

Thỏa bao tháng đợi năm chờ chung đôi.

Tiếng xuân nhịp thở bồi hồi

Thướt tha dáng ngọc, bờ môi thắm hồng

Đưa tay vuốt tóc phiêu bồng

Nụ hôn bẽn lẽn trộm nồng hương say.

Hồng đào ngỏ ý &ng mai

Đất trời ước hẹn tương lai ngọt ngào

Qua rồi cái thuở khát khao

Có em từ ấy dạt dào hương xuân.

(Tác giả: Dương Tuấn)

7. Mộng kiều hoa

Như đôi chim chuyền cành ca hát

Sắc hương tình chẳng nhạt trong ta

Xuân về kết mộng kiều hoa

Xem Thêm : Da mặt bị sần sùi: 12 nguyên nhân & 8 cách chữa trị triệt để

Quê hương rực rỡ gần xa sáng ngời

Ta chung vai giữa trời đất bao la

Có anh về ướp mọng môi xinh

Trao nhau những đóa hoa tình

Để nghe gió lộng lung linh sắc màu

Mùa trái chín tròn câu duyên nợ

Hoa cúc &ng rực rỡ sắc tươi

Tầm xuân hé nụ kêu mời

Nhánh mai &ng rực sáng ngời góc sân

Gió bấc về nhớ nhung phủ rộng

Thêm môi hồng thắm má người yêu

khu nhà bếp ai lơ lửng khói chiều

Xuân cho lòng hết quạnh hiu bao ngày.

(Tác giả: Đan Hạ)

8. Tình xuân

Xuân đã đến tình xuân ươm mới

Ngát hương nồng đào tới độ hoa

Sắc khoe ở khắp mọi nhà

tri ân hội ngộ lời ta chúc mừng

Xuân lộng lẫy lệ rưng khóe mắt

Người đi xa cháu chắt về đây

Tập trung quây quần đủ đầy

Nâng ly cạn chén rượu say xuân tràn

Tặng nhau nhé hàng ngàn câu chúc

Đong ân tình cung chúc cả một năm

Men say hòa quyện rượu chăm

Đất trời nghiêng ngả mình thăm chén đầy

Xuân đã về hây hây má thắm

Gái trai thanh cùng nắm tay nhau

Nên duyên mộng đắm dạt dào

Vui hoan hỉ cưới rượu nào hơn xuân.

(Tác giả: Phạm Tâm)

9. Xuân thắm

Em đã có một mùa xuân như thế

Một mùa xuân nhè nhẹ ánh vương tình

Một mùa xuân trong mỗi sớm rạng đông

Từ nơi xa ân tình anh gửi đến

Em đã có một mùa xuân xao xuyến

Gió chan hòa bịn rịn mái tóc bay

Nắng nhẹ vương trải những ước mơ đầy

Lá dặt dìu bay bay trong chiều tím

Một mùa xuân ấp ủ điều thầm kín

Em mơ màng trong màu tím ngất ngây

Hoa tỏa hương trong xuân thắm tròn đầy

Em hạnh phúc đắm say trong vườn thắm.

(Tác giả: Thủy Cúc)

10. Tình Xuân

Mùa xuân về rồi đó anh ơi

Khắp nơi… nơi nở đầy hoa thắm

Màn đêm buông không gian đẹp lắm

Anh nắm tay em dạo bước cuối tuần

Ta bên để cảm nhận mùa xuân

Xuân tuyệt đẹp như tình ta đó

Cành hoa xuân đong đưa trước gió

Mùa xuân về tô thắm tình ta

Anh bên em nồng ấm thướt tha

Xuân đã về nở hoa kết trái

Dấu yêu ơi sẽ bên nhau mãi mãi

Để tình ta đẹp tựa mùa xuân.

(Tác giả: Thai Anh)

3.2. Thơ tình mùa hạ

Nhắc đến mùa hạ, chắc hẳn ai ai cũng nghĩ đến những ngày hè nắng oi ả. Hạ đem đến cảm xúc chia tay của tuổi học trò, ấy thế đôi khi hạ cũng là sợi dây gắn kết tình ái và nỗi nhớ. Cùng những vẫn thơ tình lãng mạn mùa hè dưới đây hoài niệm những cảm xúc lắng đọng trong tình ái nhé!

1. Bản tình ca mùa hạ

Anh giấu gì &o sắc nắng hấp ủ nay.

Để mây tím dâng đầy lên mắt nhớ.

Bàn chân bước lối ngập tràn hoa đỏ.

Gió xôn xao trên phố cũ tự tình.

Anh giấu gì trong từng cánh hoa xinh

Để ong bướm rập ràng say đến lạ.

Hương hạ nhớ phủ đầy trên tán lá.

Ráng chiều buông nghiêng ngả lướt bên thềm.

Anh giấu gì trong những ánh sao đêm.

Gió ngừng thổi nhẹ êm &o ru giấc.

Đêm trầm thở lắng sâu trong lồng ngực.

Ủ men say trên mái tóc mây bồng.

Anh giấu gì trong khoảng trống mênh mang.

Để nỗi nhớ bâng khuâng về gõ cửa.

Con tim nhỏ xáo động thêm lần nữa.

Phố mùa thương chan chứa mộng vơi đầy.

Giữa khuông chiều hoàng hôn níu chân mây.

Nghiêng lối hẹn mảnh trăng gầy thao thức.

Màu tím nhớ ủ men say rạo rực.

Nụ hoa hiền…

Đan dệt ước mơ xanh….

(Tác giả: Giọt Mưa Thu)

2. Giấc mơ mùa hạ

Nắng mùa Hạ sao dịu dàng thế nhỉ

Lũ ve sầu đang thủ thỉ cùng cây

Trên bầu trời mây trắng lả lướt bay

Và gió hát khúc mê say nhè nhẹ

“Sớm mùa Hạ em dịu hiền đến thế”

Mình đang nghe lời khe khẽ bên tai

Chỉ giấc mơ hay là thật sớm nay….

Em chờ đợi lời này từ lâu lắm

Ngày mùa Hạ trời xanh cao thăm thẳm

Chẳng oi nồng không nóng bức lạ chưa

Lời của anh chẳng khác một cơn mưa

Làm mát dịu một giấc mơ mùa Hạ…

(Tác giả: Sa Sa)

3. Bản tình ca mùa hạ

Hàng phượng vĩ thắp màu đỏ rực

Tiếng ve rền nhạc khúc hạ sang

Nắng &ng rực rỡ chói chang

Mây trời xanh ngắt miên man nỗi niềm.

Góc phố nhỏ rợp bằng lăng tím

Phố dịu dàng giai điệu thơm hương

Hoa rơi ngập sắc vô thường

Hạ gieo khúc nhớ, khúc thương yêu người.

Trong nắng sớm, chim trời vui hót

Hạ về gieo quả ngọt cho cây

Cho đời khúc nhạc mê say

Gieo thêm niềm nhớ hao gầy vấn vương.

Hạ về gieo sân trường hoa nắng

Dáng em gầy, áo trắng thơ ngây

Mắt buồn, đôi má hây hây

Hạ sang khúc nhạc đắm say tâm hồn.

(Tác giả: Tâm Minh)

4. Một giấc mơ say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!

Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ

Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm

Ta yên bình chở mùa hạ &o mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo

Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây

Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ

Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hững hờ thả chiều hôn kỷ niệm

Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?

Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa

Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

tình ái hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?

Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè

Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,

Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ

Phố đông người sao thiếu bóng em qua?

Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ

Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

(Tác giả: Huỳnh Minh Nhật)

5. Có phải em mùa hạ

Có phải em mùa hạ

Cơn mưa về vội vã

Ướt áo ai trắng quá

Phượng hồng rực rỡ hoa.

Có phải em mùa hạ

Trải nắng &ng chảy da

Chồi non xanh xào lá

Sợ một mùa chia xa.

Có phải em mùa hạ

Nhuộm buồn trong mắt biếc

Chia tay đầy nuối tiếc

Mắt đỏ màu phượng hoa .

Có phải em mùa hạ

Ve sầu kêu rỉ rả

Nắng mưa lùa ăn năn hả

Thấp thoáng cánh diều xa.

(Tác giả: Trần Thanh Tâm)

6. Chào mùa hạ

Hạ về rồi đó em biết không ?

Trời quê lại đỏ cánh phượng Hồng

Bằng Lăng e ấp cùng tím nhớ

Bên nẻo đường về ta vẫn trông

Kỷ niệm ngày xưa cánh phượng Hồng

Ngắt đầy để rọ buổi hửng Đông

Rồi đem &o lớp trao em nhé!

Chuyện buổi ban đầu em biết không ?

Ngày xưa em vẫn đứng chờ trông

Chờ Anh dâng tặng cánh Phượng Hồng

Ép &o nhật ký đầy lưu luyến

Mong mối tình đầu không bão Giông

Chào nhé ! Hạ về trên bến Sông

Thuyền chở Hạ sang đón nắng Hồng

Ve sầu hót mãi mang niềm nhớ

Kỷ niệm nào quên rót chén nồng …

(Tác giả: Bình Minh)

7. Nói cùng anh

Nắng Hạ &ng ngày chậm bước &o đêm

Công viên ấy em về hiu hắt nắng

Phượng tàn rơi góc phố buồn lẳng lặng

Chiều không anh nghe hoang vắng tâm hồn

Trước cuộc đời em mơ ước gì hơn

Một bờ vai – một vòng tay sưởi ấm

Bữa cơm thường giản đơn nhưng nồng đậm

Hương tình ái tỏa ngát tóc mây chiều

Anh nồng nàn đằm thắm biết bao lăm

Sao ta vẫn đêm từng đêm quạnh quẽ

Anh đã đến bên đời em lặng lẽ

Góc khuất nào cho em vẽ chân dung

Thực và mơ nào có lối đi chung…

Ta vẫn hát bài tình ca dang dở

Anh nợ em những đêm dài trăn trở

Thêm một lần tan vỡ… nữa sao anh?

(Tác giả: Hoàng Mai)

8. Sắc hương mùa hạ

Hạ đã về lâu chưa hở em?

Anh đang tìm nhặt cánh hoa mềm

Hoa mùa năm cũ giờ khô héo

Trong lớp bụi mờ hoa ngả nghiêng

Hạ có về ngang qua cửa lớp?

Cho em hái phượng lúc đang mùa

Làn môi em đỏ hương mùa hạ

Để cánh phượng hờn ghen buổi trưa

Anh về níu lại hương mùa hạ

Giữ phượng đừng phai giữa nắng hè

Cho tóc em thơm mùi hạ biếc

Cho người năm cũ những đam mê

Mùa hạ rạng ngời trên nét môi

Mang về nỗi nhớ tận xa xôi

Sân trường, sách vở, khung trời hạ

Lưu luyến trong anh đến trọn đời.

(Tác giả: Minh Tường)

9. Mùa hạ

Đó là mùa của những tiếng chim reo

Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả

Đất thành cây, mật trào lên vị quả

bước chân người bỗng mở những đường đi

Đó là mùa không thể giấu che

Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng

Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng

Từ những miền cay đắng hoá thành thơ.

Đó là mùa của những ước mơ

Những dục vọng muôn đời không xiết kể

Gió bão hoà, mưa thành sông thành bể

Một thoáng nhìn có thể hoá ái tình

Đó là mùa của những buổi chiều

Cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao nhòng

Tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức

Tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa

Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa

Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?

Mà mặt đất màu xanh lá cây lá cây là vẫn biển

Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa.

(Tác giả: Xuân Quỳnh)

10. Hạ về tôi lại tìm em

Tháng sáu rồi hạ vương đầy vai áo

Bung ngập trời đỏ gạo khắp triền đê

Nắng oi nồng ươm &ng hết lối về

Ai phơi thóc sân quê các giọt mồ hôi đổ

Kỉ niệm xưa bỗng chạnh lòng thấy nhớ

Hạ năm nào anh chàng phố thăm quê

Nàng thiếu nữ mộc mạc bỗng vụng về

Rớt chiếc khăn cùng tóc thề theo gió

Đôi mắt đẹp ngước nhìn theo hướng đó

Vô tình chạm lạc lỡ chốn thiên thai

Và thế rồi chẳng ai nói với ai

Khoảng cách cứ tự nhiên mà xích lại

Tay trao tay cùng nụ hôn vụng dại

Má ửng hồng e thẹn gái còn xoan

Nàng cúi mặt như giấu những lo toan

Xem Thêm  Sinh học 9 Bài 47: Quần thể sinh vật – HOC247

Vội bỏ chạy gửi muôn &n tình ý

Đến tận giờ tôi vẫn tìm tri kỉ

Cùng chiếc khăn mãi cất kỹ trong tâm

Hình bóng em dẫu chỉ gặp một lần

Nhưng khắc khoải âm thầm nơi huyết quản

Tôi tìm em biết bao mùa hạn hán

Là những mùa hạ ngao ngán cùng tôi.

(Tác giả: Triệu Phú Tình)

3.3. Thơ tình mùa thu

Xuân đến, hạ qua, thu tới. Mùa thu vẫn thường được ví là mùa đẹp nhất trong năm, mùa thích hợp để yêu đương. Không có cái se lạnh của mùa xuân, nắng gắt của mùa hè, thu tràn ngập trong những làn gió nhẹ để cho tình ái được đơm hoa, kết trái. Những vần thơ tình lãng mạn mùa thu hòa cùng tâm hồn của những người đang yêu, để giúp bạn hồi tưởng lại thuở ngày đầu vừa yêu nhé!

1. Lãng mạn tình thu

Sương mờ khói nhả mành thu

Bến tương tư cũ chiều ru sắc nồng

Gió ơi trải khúc tơ lòng

Vút lên bay bổng hồn mong nhớ này

Chén tình ta mãi hoài say

Rót tràn thương nhớ đổ đầy bến tương

Dập dìu mộng xuyến về phương

Trăng thơ lãng mạn môi hường đắm ơi

Ngẩn ngơ lãng ánh tơ trời

Mà say khướt mộng đầy vơi sóng tình

Tương lai sau sẽ trở thành bác sĩ

Cố gắng công chân lý đã đặt ra

Nhưng cuộc đời không đẹp tựa trăng ngà

Cứ gập ghềnh thân ta nhiều lăn lóc

Kế mưu sinh làm mình đành bỏ học

Xa bạn bè cô độc giữa đời thường

Nay gặp lại thi hữu nơi mái trường

Làm hiệu phó bước đường thật thẳng tắp

Đúng ước mơ bạn mình không hề vấp

Được vui vầy tràn ngập cùng các em.

(Tác giả: Hà Thu)

2. Tóc gió thôi bay

Gió ơi xin chớ lang thang

Lướt qua song cửa khiến nàng ủ ê

Nhẹ thôi gió hãy vỗ về

Giùm ta gió nhé mân mê tóc nàng

Xin đừng thổi chiếc lá &ng

Gọi mùa thu tới để nàng buồn thêm

Nhắn giùm ta trận mưa êm

Ru nàng ngon giấc đêm đêm say nồng

Tiện đường gió gọi nắng hồng

Mỗi ngày thức sớm bên song đợi nàng

Tô hồng môi mắt thêm ngoan

Vì ai nàng đã mơ màng thâu đêm

Nhẹ nhàng gió hãy lặng im

Tóc thôi bay nữa ta tìm cơn mơ

Mong rằng nàng chẳng thờ ơ

Để ta còn đợi còn chờ gió ơi…

(Tác giả: Thuận Thành Đông)

3. Nắng thu

Nắng thu gió với lao xao

Màu &ng non nhẹ đầy trào khoảng không

Con đò đợi khách bên sông

Nước mềm như dải lụa hồng vắt ngang.

Thơm thơm hoa bưởi cúc &ng

Quyện hương xanh cốm dịu dàng lâng lâng

Tiếng ve tiếc hạ mắt quầng

Để cành phượng vĩ lá bâng khuâng buồn.

Áo dài ôm chiếc lưng thon

Thướt tha mềm mượt nét son dịu dàng

Tay nhặt sợi nắng thu &ng

Thả lên đồng ruộng sắp sang vụ cày.

Nắng thu nhẹ lá &ng bay

Em là ánh nắng thu say bao người

Em mãi là nắng thu ơi

Nắng thu em mãi trọn đời xuân tôi!

(Tác giả: Chu Long)

4. Tiếng thu

Em không nghe mùa thu

Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rạo rực

Bức Ảnh kẻ chinh phu

Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu

Lá thu kêu xào xạc

Con nai &ng ngơ ngác

Đạp trên lá &ng khô?

(Tác giả: Lưu Trọng Lư)

5. Và em là thu

Em là thu đó, em biết chăng?

Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng

Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc

Em đứng trông theo lá úa &ng

Em là thu đó, em biết không?

Là nỗi tình thu của nhớ mong

Đứng lên em hỡi gom thu lại

Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng

Tôi thấy gió sầu của chia ly

Em có đưa tay cố ôm ghì ?

Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ

Xin giữ trong lòng trái tim si

Em là mùa thu, em là thu

Em là mong nhớ của tình ai

Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi!

Để vương chút nắng ngõ hồn dài..

Và em là thu, em là thu!

(Tác giả: Huỳnh Minh Nhật)

6. Tình thu

Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu

Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu

Kể lể 1 năm tình vắng vẻ

Sao em buồn bã suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ!

Người ta cười nói đến nhân duyên

Sao ta không dám nhìn nhau rõ

Gặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bãi trông

Con trăng bận rộn cỡ sau cành thông

Buồn buồn ta muốn về, trăng hỏi:

Thu đến lòng em có lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồng

Quên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồng

Đứng rũ trước thềm nghe ngóng mãi

Tiếng đàn the thé ở bên song…

Và được tin ai sắp bỏ đi

Chẳng thèm trở lại với Tình Si

Ta lau nước mắt, mắt không ráo

Ta lẫy tình nương, rủa biệt ly!

(Tác giả: Hàn Mặc Tử)

7. Thu và em

Thu sáng, trong long lanh,

Sương đẫm lá sen xanh.

Một mình em đến lớp,

Gót sen lướt nhẹ nhanh.

Thu trưa &ng, lớp tan

Nắng ngập, lòng xốn xang.

Líu lo bầy đàn em nhỏ,

Tiếng Cô, chim gọi đàn.

Thu chiều, rơi đỏ phố.

Lặng ngồi bên cửa sổ,

Giáo án đầy ắp mơ!

Nhìn nắng &ng nghiêng đổ,

Thu tối, môi lạnh se !

Gió ơi đừng vuốt ve ,

Ta chấm bài ,mai trả!…

gió khẽ đưa cành me !…

Thu đêm tan trong sương,

Thao thức ,sen nhớ thương,

Thơm thơm tìm hương cốm,

Mang về sinh nhật Em.

(Tác giả: Nguyễn Thành Lợi)

8. Vần thơ tháng tám

Anh viết tặng em vần thơ tháng tám

Mà nắng chiều cháy rám cả hàng me

Nắng khô rang như thể những trưa hè

Thoảng trong gió thoáng nghe thu xào xạc

Trời &o thu nỗi buồn sao man mác

Lá &ng rơi xơ xác gót chân em

Em đi về trên đường phố thân quen

Chợt thoang thoảng đan xen mùi hương cốm

Chiếc lá khô giữa chiều thu &ng rộm

Cũng cong mình lẫn trộn sắc mùa thu

Anh thoáng nghe trong gió thoảng lời ru

Từ cổ tích trái mù u chờ đợi

Tháng tám về có bao điều nghĩ ngợi

Bởi tình mình còn vời hoàng hậui cách xa

Giọt mồ hôi chảy xuống cũng nhạt nhòa

Bao mong ước cho ngày ta gặp mặt

Anh lại viết bao vần thơ góp nhặt

Chiều thu buồn …..

Xanh ngắt…..

Mấy tầng không !

(Tác giả: Hồng Giang)

9. Vu vơ tháng 10

Xin chào nhau nhé tháng mười

Sắc thu &ng rực mắt người long lanh

Hương thu dìu dịu ngọt lành

Miên man sợi nắng vương cành đung đưa

Tháng mười thương nhớ ngẩn ngơ

Mượn câu lục bát đề thơ mấy vần

Thu đi qua mới nửa phần

Nửa thu còn lại tần ngần điều chi

Tháng mười thu rải lối đi

Lay phay mưa bụi thầm thì chữ yêu

Ngôn từ ăn năn hả liêu xiêu

Ẩn trong thi tứ những điều thiêng liêng

Tháng mười nhớ nhớ quên quên

Người xa có hiểu nỗi niềm chờ mong

Yêu thương giấu ở trong lòng

Tháng mười vẫn đợi vẫn trông tháng mười…

(Tác giả: Sa Sa)

10. Đầu thu

Tháng tám đến rồi em có hay?

Nghe như thút thít tiếng mưa bay

Bước chân ai vội ngoài ngõ vắng

Lá chưa rơi rụng đã u hoài

Có phải hấp ủ nay bắt đầu thu

Sớm qua phảng phất chút sương mù

Ngày mai liệu có hoàng hôn đỏ

Bên cầu thoang thoảng phấn hoa đưa

Tháng tám giao mùa giữa hạ – thu

Đêm dài chưa kịp nhớ giấc mơ

Bỗng đâu tê tái hồn xáo trộn

Chờ em anh đợi đến bao giờ?

Tháng tám mà thương những vần thơ

Xuyến xang, bứt rứt với mơ hồ

Lá ơi đừng rụng chi sớm vội

Đừng mang về những nỗi đau xưa

Giá như trần thế có giá như

Thì hoa chẳng úa bạc lời ru

Niềm vui nào đến rồi ở mãi

Lòng dạ ai đong để thiếu – thừa.

(Tác giả: Peter Hy Tấn)

3.4. Thơ tình mùa đông lãng mạn

Đất trời chuyển lạnh, cây cỏ thu mình là một phần cảm hứng sáng tác lên những vần thơ tình mùa đông lãng mạn. Những vẫn thơ tình lãng mạn phần nào giúp chúng ta xua đi cái lạnh của mùa đông, chìm đắm &o khung trời bình yên.

1. Tình gửi về anh

Đã nhủ trong lòng khỏi nhớ anh

Mà sao một chút giận không đành

Mùa đông gió trở lo chàng lạnh

Tháng hạ thương người gặp nắng hanh

Cách bể tình ái thề nguyện giữ

Ngăn sông hạnh phúc ước ao dành

Bờ môi vẫn khát ngày tao hợp

Dạo khúc hoan ca đón mộng lành.

(Tác giả: Ngọc Oanh)

2. Hà Nội lạnh rồi, giữ ấm nhé yêu thương

Hà Nội lạnh rồi, mình lại cách xa nhau

Ghế vắng, chiều buông rặng liễu sầu lặng lẽ

Ân tình hãy còn nặng lòng như thế

Nên ngày gió về đâu dễ thờ ơ quên…

Phương Nam nắng đầy mà nghe chênh vênh

Rưng rưng tủi hờn thèm một vòng tay ấm

Thương phía yêu thương co mình trong giá lạnh

Tim chợt nhói đau!

Hà Nội lạnh rồi, biết sẽ rất cần nhau

Mà không thể đành vờ như hờn dỗi

Một đêm nhớ đầy hôn nhau trong mơ vội

Mới hay mùa đông xơ xác thêm nhiều.

Nếu nói thật lòng thương biết bao nhiêu

Có đủ ấm hơn giữa mùa buốt giá

Hay đủ mát lành nắng phương Nam đương hạ

Và ngày cách xa níu lại thêm gần?

(Tác giả: Dã Quỳ)

3. Đợi anh

Em vẫn đợi anh ở phía bình minh

Chờ anh về sau hành trình mải miết

Nồng nàn cũ vẹn nguyên màu tha thiết

Môi hôn ngọt ngào da diết cả trời Đông

Em vẫn còn chờ anh đấy biết không

Xem Thêm : Hướng dẫn cách vẽ tranh Giáng sinh Noel đẹp và đơn giản

Thêu gối mộng áo hồng khăn voan trắng

Anh xa em đã bao mùa lặng vắng

Hoa sữa chẳng nồng nàn như thuở còn nhau

Chạm Đông thật rồi anh có thấy đớn đau

Đậm sâu cũ úa nhàu theo năm tháng

Em gom ái ân buông theo chiều chạng vạng

Dệt những nghẹn ngào ở khoảng không anh

Về với em đi về tìm lại ngày xanh

Nhành hoa tím vẫn mong manh trước gió

Hẹn ước trăm năm chẳng dễ gì buông bỏ

Em vẫn đợi anh về

Nơi Hạnh phúc có chúng ta.

(Tác giả: Cáo)

4. Tháng mười một của em

Tháng Mười Một dịu êm

Một bó họa mi em đặt bên rèm cửa

Nhẹ dàng, mong manh sương rơi trên ngọn cỏ

Em phải trở về, xinh đẹp, là em thôi!

Chiếc lá cựa mình ôm chút nắng tinh khôi

Bao chuyện buồn vui em cất &o quá khứ

Nếu có nhớ nhung, em gửi &o câu chữ

Bình dị, an yên như ngày em bắt đầu!

Cuộc đời dài bát ngát ai biết trước ngày sau

khung trời cao xanh, nhạt màu ngay, có thể

ái tình dẫu đẹp cũng thấm buồn, có lẽ

Kể từ hấp ủ nay em sẽ sống cho mình!

Tháng Mười Một dịu hiền như một chiếc ô xanh

Sau những quẩn quanh em nép mình lặng lẽ

Em chọn hạnh phúc cùng đôi điều nhỏ bé

Như khóm họa mi khe khẽ nở bên thềm!

(Tác giả: Hằng Hoài Nguyên)

5. Trăn trở buổi đông về

Thu đi đông đến quả là buồn

Ngõ phố chiều mưa nặng hạt hơn

Lạnh giá heo may trên lối cũ

Vắng em giấc ngủ chẳng say nồng

Nặng lòng nỗi nhớ ngày xưa đó

Trăn trở từng đêm mãi ngóng trông

Ngày ấy em đi thu cũng khóc

Đông về gọi lại nhớ cùng mong

Em ở phương xa hỏi có về

Anh chờ anh đợi ở trong quê

Thu đi đông lại đâu cần biết

Chỉ bóng vía ai mãi khắc ghi

Muôn thuở tàn thu đông sẽ tới

Ngàn năm thương nhớ sẽ quay về

Nay thu đã hết đông trở lại

Đừng để tình ta lạnh tái tê.

(Tác giả: Hoàng Minh Tuấn)

6. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12

Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa

Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12

Để được ôm vai gầy áo mẹ

Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé

Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu.

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau

Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức

Về một mùa hoa cải bên sông

Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng.

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông

Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại

Buổi chiều hấp ủ ấp ngóng trông mẹ đầu ngõ

Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn.

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn

Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ

Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở

Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui.

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi

Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối

Để viết về những bộn bề ký ức

Anh sẽ về để viết tháng 12.

(Tác giả: Phạm Ngọc Giao)

7. Hơi ấm mùa đông

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bề bộn bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề

Giá lạnh ập &o ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tới đắp chăn mê

Ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

(Tác giả: VuHungViet & P.Nam)

8. Em có phải đông đã về

Em có phải đông đã về gõ cửa

Thu đi rồi chẳng còn nữa heo may

Cúc họa mi đang hé nụ từng ngày

Dịu dàng nép gió mùa Đông Bắc đến

Em có phải đông đã về hoà quyện

Mưa nhẹ nhàng vương mái tóc bay bay

Phố xưa nâng gót nhỏ ngọc ngà này

Cả trời đất cũng dường như lắng đọng

Em có phải đông đã về vang vọng

Khắp phố phường văng vẳng tiếng hàng rong

Nụ cười tươi bên đôi má ửng hồng

Ai ngô nướng cùng nồi khoai nóng hổi

Em có phải đông đã về ngang lối

Đầy ngọt ngào sưởi ấm cõi lòng ai

Đem yêu thương thiêu đốt tiếng thở dài

Đàn buông phím ru nồng say luyến ái

Em có phải đông đến từ xa ngái

Và nhẹ nhàng ngân khúc hát tình ca

Mọi giấc mơ rồi cũng hoá nhạt nhòa

Đông rót mật mùa yêu thương hạnh phúc

Em có phải đông đã về đúng lúc

Ủ ấm lòng khỏi băng giá lẻ loi

Mọi khổ đau shối chốn biển đời

Đều tan chảy khi mùa đông chạm ngõ.

(Tác giả: Trịnh Thanh Hằng)

9. Gửi người hơi ấm mùa đông

Đông đã về nơi ấy lạnh không anh

Liệu có phải chút bâng khuâng gợi nhớ

Nên cơn gió cũng quặn niềm trăn trở

Dáng chiều nghiêng nghiêng đổ cuối chân mây

Đông đã về giăng lối nhỏ chơi vơi

Hạt sương sớm đằm mình trên thảm cỏ

Anh có nghe lời thì thầm của gió

Thấy thật gần tiếng trao gửi yêu thương

Tiếng dương cầm loạn nhịp cứ vấn vương

Bông cúc nở tỏa mùi hương ngào ngạt

ánh nắng nhạt chưa kịp &ng đã tắt

Tháng Mười Hai xao xác tiếng đông về

Chạm ngõ hồn đưa ta đến vườn yêu

Hàng liễu rủ se se cơn gió lạnh

Cỏ níu chân nồng nàn hương đặc quánh

Muốn gửi người …

Hơi ấm của mùa đông..!!!

(Tác giả: Giọt Mưa Thu)

10. Chiều cuối đông

Cuối Đông rồi mùa Xuân thì chưa đến

Để chiều nay gió rét lại tràn về

Mưa nhạt nhòa đem cái lạnh tái tê

Câu thơ viết với muôn ngàn thương nhớ

Mang cả ái tình qua từng hơi thở

Cứ dập dồn như sóng biển nơi em

Trời xanh ơi xin một phút êm đềm

Và lắng lại sau những lần giận dỗi

Em đừng khóc để lòng anh bối rối

Nhớ thương này ta dành trọn cho nhau

Xuân đến rồi mùa Đông cũng qua mau

Tình không phai tuy vẫn còn xa rời

Anh vẽ em những nét Kiều đẹp nhất

Bằng cả trái tim thi sĩ nồng nàn

Gửi chút nắng &ng cho giá băng tan

Từ cái lạnh tỏa ra từng hơi ấm

Đừng buồn em, chiều cuối Đông sắp vãn

Mùa Xuân về dệt thắm những vần thơ.

(Tác giả: Hoàng Vũ)

4. Thơ tình lãng mạn chế, tự sáng tác

ái tình luôn là đề tài bất tận để bất cứ ai ai cũng có thể mượn chủ đề sáng tác. Ngoài những bài thơ tình lãng mạn do các tác giả, nhà thơ sáng tác thì bây chừ còn có rất nhiều bài thơ chế ái tình lãng mạn khác được “xuất bản”. Không chỉ bày tỏ tình cảm, những bài thơ chế còn giúp cho mối quan hệ trở nên gắn kết một cách tự nhiên hơn.

4.1. Bài thơ chế bậc nhất

Anh yêu em không hề gian dối.

tình ái chúng mình vô đối phải không em.

Em yêu anh thì anh yêu trở lại.

Có bao giờ ăn lãi của nhau đâu.

Đầu gấu nào chả có lúc xuống giá.

Đại tá nào chả có lúc về hưu.

Nước xuôi dòng ngàn năm chảy mãi.

Cuộc đời này chỉ yêu mãi mình em

4.2. Bài thơ chế số 2

Anh cần em như biển cần có sóng

Có biển nào không cần sóng đâu em?

Anh cần em như sương cần có nắng

Giọt sương nào không nắng mà long lanh?

4.3. Bài thơ chế số 3

Trên trời hàng vạn ngôi sao

Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình

Thế gian có vạn bóng hình

Làm sao anh phải chung tình với em

4.4. Bài thơ chế số 4

Con cừu non nhảy ra miệng chén

Tình chúng mình yêu lén mẹ cha

Không ngờ mẹ biết mẹ la

Anh đem sính lễ đến nhà cưới em

4.5. Bài thơ chế số 5

Nếu chúa phán yêu nhau là hủy hoại

Thì con tin nhân loại chẳng còn ai

Nếu chúa phán yêu nhau là có tội

Xem Thêm  +50 Ý Tưởng Trang Trí Background Phòng Làm Việc Đẹp & Ấn Tượng

Thì con xin chịu tội để được yêu

4.6. Bài thơ chế số 6

Hoa cà màu tím

Hoa tulip màu xanh

Lẽ nào anh không biết

Có người thầm iu anh.

4.7. Bài thơ chế số 7

Ớt nào mà ớt không cay

Gái nào mà gái không hay ghen chồng

Xin anh một dạ một lòng

Luôn luôn chung thủy mãi không đổi dời

Hãy thôi cái tính lả lơi

Tối ngày thả thính buông lời tình si

Bây giờ anh hãy bỏ đi

Đừng nên bay bướm có gì khổ em.

Đừng để em phải khổ thêm

Hãy suy nghĩ lại..ấm êm gia đình

Đừng để em phải một mình

Rồi buồn rồi tủi…gia đình mất vui.

4.8. Bài thơ chế số 8

Con cò đi uống rượu đêm

Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao

Còn anh chả uống ngụm nào

Cũng say ngây ngất ngã &o lòng em

4.9. Bài thơ chế số 9

Gió mùa đông trời se se lạnh

Ở bên người có hạnh phúc ko em?

Hạnh phúc hay ko chắc mình em biết

Đông đến rồi mặc thêm áo nha em!

4.10. Bài thơ chế số 10

Yêu làm chi cho đời thêm khổ

Nhớ làm gì cho lòng buồn thêm

Thương làm gì để nhận thêm gian dối

Không thật lòng thì đừng vội nói yêu.

5. Những bài thơ tình lãng mạn hay nhất mọi thời đại của Xuân Diệu

Xuân Diệu – ông hoàng thơ tình, là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới. Những bài thơ của Xuân Diệu luôn biểu hiện được những cảm xúc mãnh liệt, những khát khao yêu thương đến cháy bỏng. Tôn chỉ của Xuân Diệu đi từ cuộc sống đến thơ ca: sống để yêu và phụng sự cho tình ái. Đó chính là lý do mà những bài thơ lãng mạn của Xuân Diệu cho đến nay vẫn sống mãi với thời gian.

5.1. Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

5.2. Vội &ng

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội &ng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi mênh mông, nhưng lượng trời cứ chật,

cấm đoán dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị li biệt,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hấp ủ ấp ấp,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới khai mạc mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với ái tình,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn &o ngươi!

5.3. Trăng

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhè nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc dẫm lên &ng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành;

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trăng bao la quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

5.4. Thơ duyên

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,

Cây me ríu rít cặp chim chuyền.

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu,

Lả lả cành hoang nắng trở chiều.

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,

Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân,

Anh đi lững đững chẳng theo gần.

Vô tâm – nhưng giữa bài thơ dịu,

Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,

Con cò trên ruộng cánh lần chần.

Chim nghe trời bao la giang thêm cánh,

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,

Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.

Trông thấy chiều hấp ôm ấp ngơ ngẩn vậy,

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

5.5. Tương tư chiều

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;

Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em

Không gì buồn bằng những buổi chiều êm

Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;

&i miếng đêm u uất lẩn trong cành;

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,

Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.

(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

&o chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.

Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!

Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,

Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!

Gió bao lần từng trận gió thương đi,

– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi.

5.6. Giục giã

Mau lên chứ, vội &ng lên với chứ

Em, em ơi, tình non đã già rồi

Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,

Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới;

Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.

Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ,

tình ái đến, tình yêu đi, ai biết!

Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt;

Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài;

Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;

Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng &ng tan biến;

Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành.

&ng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh,

Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ.

Vì chút mây đi, theo làn vút gió.

Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi?

Sớm nay sương xê xích cả chân trời,

Giục hồng nhạn thiên di về cõi Bắc.

Ai nói trước lòng anh không phản trắc;

Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ?

– Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ,

Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói;

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,

Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự.

Mau với chứ! Vội &ng lên với chứ!

Em, em ơi! Tình non sắp già rồi.

5.7. Vì sao

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thỏa khát khao.

– Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao giảng nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, 1 trong các buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa,

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

5.8. Chiều

Hấp ủ ấp nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

5.9. Biển

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là cát trắng

Bờ cát dài phẳng lì

Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng

– Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá

Và gió về bay toả nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

5.10. Thơ tình mùa xuân

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến chân trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

cây cỏ – ta chẳng trồng nêu tết –

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện truyền đi xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực

Dựa thế đêm tan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

6. Thơ lãng mạn tình yêu ngắn

Những bài thơ lãng mạn tình yêu ngắn như là một “liều thuốc” tinh thần giúp cho bạn cảm thấy được cuộc đời này còn nhiều những niềm vui và hạnh phúc. Sau một ngày dài, cùng ngồi lại và đọc những bài thơ lãng mạn ngắn nhé!

6.1 Thơ lãng mạn 2 câu

Thơ lãng mạn 2 câu được rất nhiều bạn trẻ bây chừ yêu thích, trở thành một xu hướng bày tỏ trên mạng xã hội. Nếu bạn là người khô khan, không biết cách biểu thị tình yêu làm sao vừa chân thật lại vừa vui vẻ, gắn kết thì có thể mở đầu với những bài thơ 2 câu về tình yêu lãng mạn dưới đây.

1. Tớ đang ăn học nghiêm túc, Thương cậu một chút chắc cũng không sao.

2. Lại đây ăn chút mứt gừng, Ăn rồi suy nghĩ chừng nào yêu em.

3. Anh với tôi đôi người xa lạ, Hết mùa hạ người lạ thành người yêu.

4. Em đây không thích trà đào, Em đây chỉ thích ngọt ngào từ anh.

5. Đừng bao giờ hỏi em câu chán chưa, Vì tình cảm em dành cho anh luôn chứa chan.

6. Không chê anh quá thường, Vì thương anh quá trời.

7. Ngày nắng anh có thấy trống vắng, Ngày mưa anh có người yêu chưa?

8. Hấp ôm ấp nay em thấy yêu đời, Liệu anh có thể ngỏ lời yêu em?

9. Đừng như Hà Lan với Ngạn, Em không muốn chúng ta chỉ là bạn.

10. Trà sữa em có thể mời, Chỉ là anh nhớ cả đời thương em.

11. Mùa thu lá bay lả tả, Khi nào em được gả cho anh?

12. Núi non cảnh quan hữu tình, Liệu em có muốn chúng mình bên nhau?

13. Một chờ, hai đợi, ba trông, Hỏi người có định yêu không mà nhìn?

14. Thích em thì nói một câu, Để em còn học làm dâu nhà chàng.

15. Nếu tôi đã thích hoa hồng, Tường vi dẫu đẹp có gì ảnh hưởng.

16. Trăng kia ai vẽ mà tròn, Lòng em ai trộm mà hoài nhớ thương.

17. Hoa bỉ ngạn ngàn năm mới nở, Tình chúng mình cũng vậy sao anh?

18. Gặp anh trong một buổi chiều, Thấy lòng thiêu thiếu thế là yêu luôn.

19. Năm nay em vẫn một mình, Nếu anh cũng thế thì mình bên nhau.

20. Ba đồng một mớ mộng mơ, Bán đi chẳng được, thẩn thơ mang về.

6.2. Thơ lãng mạn về tình yêu 4 câu

Những bài thơ lãng mạn về tình yêu 4 câu mộc mạc, giản dị sẽ đem đến rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau cho bạn đọc. Tình yêu luôn đem lại cho cuộc sống nhiều màu sắc đặc biệt, do đó cuộc sống không thể thiếu đi tình yêu và một trong những cách bày tỏ tình yêu hay nhất hiện thời đó là dùng những vần thơ lãng mạn.

1. Nắng kia là của mặt trời, Còn anh đã của ai rồi hay chưa? Mây kia là của hạt mưa, Anh xem đã thích em chưa hay rồi?

2. Có một ngọn cỏ nhỏ, Ngước nhìn một đám mây, Thì thầm với cơn gió, Bao giờ chạm tới đây.

3. Có một đàn chim nhỏ, Bay nhảy chẳng âu lo, Em ước mình là nó, Yêu anh chẳng đắn đo.

4. Gieo mạ một sớm hừng đông, Đến giờ lúa đã trổ bông ngoài đồng, Theo anh từ độ trăng hồng, Đến giờ anh đã phải lòng em chưa?

5. Tớ thích cậu một tí, Như loài cúc họa mi, Ôm giấc mộng tình si, chân thành và giản dị.

6. Ngày đã dặn lòng quên, Nhưng sao đêm vẫn nhớ, Là do tâm vướng nợ, Hay do lòng bơ vơ.

7. Thất tình mới biết yêu là khổ, Say tình mới biết khổ vì yêu, Thức đêm mới biết đêm dài, Yêu người mới biết những ngày đợi mong.

8. Này chàng trai tớ thích, Cũng đã sắp vào đông, Nếu tim cậu còn trống, Sưởi ấm tớ được không?

9. Như chú đom đóm nhỏ, Tỏa sáng trong bóng đêm, Cậu không có đôi cánh, Vẫn lấp lánh trong tim.

10. Trăng kia trăng ở lưng chừng, Mập mờ giữa cảnh khiến người bâng khuâng. Anh ơi anh ở trong lòng, Đừng như trăng sáng rối bời tim em.

11. Cậu bảo thế giới bao la, Chân nghĩa tít mù khơi, Tìm chi nữa cậu ơi, Tớ ở ngay trước mặt.

12. Em như mưa đầu hạ, Anh là nắng trưa hè, Ta kề bên nhau nhé, Cho lòng rộn tiếng ve.

13. Anh là mặt đất rộng, Em là chiếc lá xanh, Nếu một ngày lá rụng, Có chạm vào tim anh?

14. Một khung trời cao, Vì sao sáng mãi, Anh đừng có bao biện, Em rất thích anh.

15. Ngọt ngào là phút đắm say, Đắng cay là phút chia tay gượng cười, Thanh xuân có mấy đôi mươi, Mà đem trao hết cho người mang đi.

16. Thích cậu từ Xuân Hạ, Thích tới tận Thu Đông, Có một thắc mắc nhỏ, Cậu có thích tớ không?

17. Con đường lắm lối, Tám hướng bốn phương, Em vì chữ thương, Hướng về anh đó!

18. Có một chú cá nhỏ, Sống trên bờ biển xanh, Có tình yêu không nhỏ, Vẫn mãi dành cho anh.

19. Ta còn chưa kịp thân quen, Sao anh đã vội rót men vào lòng, Chẳng mưa chẳng có nắng hồng, Cớ sao lại có cầu vồng trong tim.

20. Hấp ôm nay mặc áo xanh dương, Mong rằng anh sẽ yêu thương thật lòng, Ngày mai em mặc áo hồng, Mong rằng ta sẽ mặn nồng bên nhau.

21. Mưa rơi rả rích, Vùi lấp nắng mai, Chàng trai tớ thích, Đã phải lòng ai?

22. Hấp ủ nay em mệt quá, Muốn dựa vào một ai, Nếu mà anh không ngại, Cho em mượn bờ vai.

23. Hoa đầu mùa bao giờ chẳng đẹp, Nắng đầu mùa bao giờ chẳng say, Mối tình đầu bao giờ chẳng vậy, Thật đậm đà và thật đắng cay…

24. Năm hai mươi tuổi tôi hoang tưởng, Đem hết yêu thương gửi nắng vàng, Chiều muộn cuống cuồng tôi đòi lại, Nắng tắt, mặc tôi đứng bẽ bàng.

25. Cả bầu trời đang nắng, bỗng nhiên lại đổ mưa, Mà thôi kệ thời tiết, Thế anh đổ em chưa?

Mong rằng những câu thơ lãng mạn ngắn gọn này sẽ giúp bạn cảm thấy sự mới mẻ trong tình yêu. Cuộc sống có bao lâu đâu mà hững hờ, hãy trao yêu thương để nhận lại yêu thương bạn nhé!

 

Nguồn: https://kengencyclopedia.org
Danh mục: Hỏi Đáp

Recommended For You

About the Author: badmin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *