Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5 – Download.vn

Chúng tôi rất vui được chia sẻ kiến thức sâu sắc về từ khóa Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5 – Download.vn. Bài viết van ke chuyen lop 5 tập trung giải thích ý nghĩa, vai trò và ứng dụng của từ khóa này trong tối ưu hóa nội dung web và chiến dịch tiếp thị. Chúng tôi cung cấp phương pháp tìm kiếm, phân tích từ khóa, kèm theo chiến lược và công cụ hữu ích. Hy vọng thông tin này sẽ giúp bạn xây dựng chiến lược thành công và thu hút người dùng.

Tập làm văn lớp 5: Kể chuyện (Kiểm tra viết) giúp các em học sinh lớp 5 có thêm nhiều vốn từ, nhanh chóng kể kỉ niệm khó quên về tình bạn, kể câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã học, kể câu truyện cổ tích theo lời nhân vật.

Bạn Đang Xem: Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5 – Download.vn

Nhờ đó, các em sẽ chuẩn bị thật tốt cho tiết kiểm tra viết trong SGK Tiếng Việt Lớp 5 tập 2 trang 45. Đồng thời, cũng giúp thầy cô tham khảo thêm để soạn giáo án cho học sinh của mình. Vậy mời thầy cô và các em tải miễn phí:

Đề 1: Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Mẫu 1

Một kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa em và người bạn thân thiết nhất, chính là một kỉ niệm diễn ra &o chiều mùa hè hai năm trước.

Hấp ôm ấp đó, giữa trưa trời mát, em và Khải đã rủ nhau ra sông tắm mát. Dưới ánh nắng gay gắt, nước sông được cây khế, cây dừa chê rợp mát lạnh, hấp dẫn vô cùng. bởi thế, chúng em đã lơ là, không khởi động mà ngay lập tức lao xuống dòng nước mát. Trong lúc đang sung sướng bơi lội, em chợt thấy phần bắp chân bị cứng lại. Sau &i giây giật mình, em nhận ra ngay mình đã bị chuột rút. Chao ôi, cơ thể em nhanh chóng mất cân bằng và hai tay em chới với liên tục.

May mắn thay, Khải ở gần đó nhận ra tình hình của em, vội bơi lại để ứng cứu. Vốn hình thể của em to hơn Khải nhiều, nên quá trình bắt bắt gặp gỡ khá nhiều khó khăn. xung quanh lại chẳng có người lớn nào vì đang giữa trưa. Dù vậy, Khải vẫn kiên trì kéo em &o bờ từng chút, từng chút một. Chờ gần hai mươi phút sau, em và cậu ấy mới &o được bờ. Mặt Khải lúc ấy đỏ bừng vì mệt, thở từng hơi lớn, nhưng vẫn ân cần xoa chân cho em, nhằm giúp em sớm đỡ hơn. Nhờ có Khải, mà em đã an toàn vượt qua tình huống nguy hiểm đó.

Cũng từ hấp ủ ấp ấy, tình bạn giữa em và Khải càng trở nên thân thiết hơn. Em xem cậu ấy như là người anh trai thân thiết nhất của mình.

Mẫu 2

Thấy tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: “Hấp ủ nay sao con về trễ vậy? thông thường độ 11 giờ hay hơn một chút là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải không con?” “Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé”. Trả lời mẹ xong, tôi &o cất cặp rồi ra bể nước rửa chân tay mặt mũi sạch sẽ mới &o ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.

– Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cùng. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, hai đứa nép &o vệ đường mà đi. Đến ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả 2 đứa đều nghe một tiếng rên nho nhỏ. Con bảo Phương dừng lại:

Xem Thêm  Quá trình đàm phán tại Paris đã trải qua những giai đoạn nào?

– Phương ơi! Hình như có tiếng ai rên?

– Mình cũng nghe như thế.

Chúng con nhìn quanh quất không thấy một bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. cả 2 đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước đến gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường một chút.

– Ôi! Một bà già.

Phương phát giác ra trước rồi kéo tay con cùng chạy đến. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ quần áo màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã Bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.

– Làm sao bây giờ hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

– Cậu có mang theo dầu không?

lúc bấy giờ, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lấy ra một lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới mua cho con hấp ôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở khởi đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi thều thào:

– Cho bà chút nước.

Xem Thêm : Nguyên nhân bùng nổ phong trào Cần Vương – Download.vn

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

– Cậu ngồi đây với bà, mình chạy đi mua nước nhé!

– Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay quán cô Lựu, mua một túi nước chanh có ống hút rồi tất tả trở lại đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. Một lúc sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn hai đứa chúng con:

– Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thấy nắng quá, bà dừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả mặt mày, chẳng có ai mà kêu cả.

– Bây giờ, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?

– Bà đỡ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà một lúc, chúng con bàn với nhau. Một đứa ra đường đón xe, đưa bà &o bệnh viện rồi nhắn với người nhà của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, một chiếc Honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại. bác bỏ bỏ bỏ bỏ bỏ này có lẽ trạc tuổi với bố, dừng lại, nhìn con hỏi:

– Cháu đi về đâu?

– Thưa bác, cháu không đi nhưng có một bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà ngất xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà &o bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe cùng con đi đến gốc me. Thấy bà cụ đang nằm tựa &o Phương, bác vội nói:

– Một cháu đứng chờ ở đây. Còn một cháu theo bác đưa bà &o bệnh viện.

Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương trở lại. Khi chia tay với chúng con, bác nói:

– Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của hai cháu. Bây giờ hai cháu an tâm mà về. Bác đến xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà đến bệnh viện ngay.

Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đấy, mẹ ạ!

Bây giờ thì Phương – người bạn gái thân thiết của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. câu chuyện trên là một kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.

>> bài viết liên quan: Em hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Đề 2: Hãy kể lại một mẩu truyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học.

Trong những truyện đã học ở Tiểu học, tôi thích nhất là câu truyện nói về ông Nguyễn Khoa Đăng, một ông quan có tài xét xử và nhiều kế sách trừ hại cho dân. Tôi kể cho Các bạn nghe nhé!

Xem Thêm  Em Gái Mưa của Linh Ka “bất khả bại trận” trong bảng xếp hạng

Một lần, có anh hàng dầu gánh hàng ra chợ bán. Lợi dụng anh bận đong dầu cho khách, có một người thò tay &o bị lấy trộm tiền. Khi biết mình bị mất tiền, anh mới sực nhớ ra. Lúc nãy, có một người mù quanh quẩn bên gánh hàng, đuổi mấy cũng không đi. Anh dám chắc là người ấy. Anh gửi gánh hàng cho người quen rồi chạy đi tìm. Người mù chối phăng lấy lí do là mình bị mù, biết tiền để đâu mà ăn trộm. hai bên xô xát nhau một hồi thì bị bộ đội bắt giải về quan.

Trước vị quan Nguyễn Khoa Đăng, người mù khăng khăng chối cho rằng anh hàng dầu vu cáo. Quan hỏi:

– Anh có mang tiền không?

Người mù đáp:

Xem Thêm : 76 là tỉnh nào? Biển số xe 76 ở đâu? bật mí biển số xe Quảng Ngãi

– Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

– Cứ đưa đây!

Khi người mù móc tiền ra, quan sai người múc một chậu nước, bỏ số tiền &o chậu. Váng dầu nổi lên. Người mù đành nhận tội. Cứ ngỡ là vụ án đã xong, náo ngờ quan lại phán:

– Tên ăn cắp này là kẻ giả mù. Vì nếu mù làm sao hắn biết chỗ để tiền mà lấy.

Rồi ông sai lính lôi kẻ ăn cắp ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả 2 mắt, van lạy quan tha tội.

Đó là chuyện về tài xét xử của ông. Còn câu chuyện sau đây thì khiến tôi bái phục đức độ, tài năng và mưu mẹo tiêu diệt bọn gian phi trừ hậu hoạ cho dân của ông Nguyễn Khoa Đăng. Trong thời kì làm quan, ông đã làm cho suốt một dọc truông nhà Hồ ở Quảng Trị không còn một bóng gian phi. Trước đó, ở cái truông này là rừng rậm, con đường Bắc Nam phải đi qua đây. Bọn gian phi đã dùng nơi này làm sào huyệt đón đường trấn lột.

Để bắt bọn cướp, ông sai chế một hậu sự gỗ kín có lỗ thông hơi, vừa một người ngồi, có khoá phía bên trong để người ngồi trong có thể mở tung nắp săng dễ dàng. Ông đưa các võ sĩ giỏi võ nghệ có vũ khí ngồi &o rồi sai quân sĩ ăn mặc giống thường dân khiêng những cái cỗ ván ấy đi qua truông, lại phao tin lên rằng: có một vị quan to ở ngoài Bắc sắp sửa về quê sẽ đi qua truông; cùng những hậu sự của cải quý. Bọn cướp nghe tin mừng khấp khởi, chuyến này chắc thu lợi lớn. Chúng hí hửng khiêng các chiếc hậu sự về sào huyệt Nhưng vừa về đến nơi, thì những cái hòm bật tung ra. Những võ sĩ tay lăm lăm kiếm binh của triều đình kéo đến. Bọn cướp đành hạ vũ khí, chắp tay xin tha mạng. Ông quan dùng bọn cướp ấy đi khai khẩn đất hoang ở biên giới, lập thành những đồn điền rộng rãi lớn. Sau đó, ông đưa dân đến lập xóm dọc phía 2 bên truông, khiến một vùng rừng núi âm u vắng vẻ trở thành những xóm làng đông đúc và có cuộc sống bình an.

Tôi rất khâm phục ông Nguyễn Khoa Đăng và cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành một người tài giỏi, liêm chính như ông.

>> đọc thêm: Kể lại một mẩu truyện mà em thích nhất trong những truyện đã học

Đề 3: Kể lại một câu truyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó

Tôi là người em trong câu chuyện Cây Khế. mỗi lần nhớ lại chuyện xưa, lòng tôi nặng trĩu một nỗi buồn. Đó là nỗi buồn vì anh tôi đã vĩnh viễn ra đi bởi lòng tham lam vô độ.

Lúc sinh thời, bố mẹ tôi có một gia sản tương đối lớn. Khi họ mất đi, anh tôi dành hết ngôi nhà, ruộng vườn, đất đai,… Anh chỉ để cho tôi một túp lều nhỏ và một cây khế. Tôi lúc nào cũng hiếu thuận nên nhất mực nghe theo, không dám đòi hỏi gì hơn.

Hằng ngày, vợ chồng tôi ra sức chăm bón nên cây khế mau đơm hoa, kết trái. Nhìn cây khế trĩu quả, vợ chồng tôi vui mừng khôn xiết. Cây khế đã trở thành nguồn sống của gia đình tôi.

Xem Thêm  Tiết lộ 6 lý do tại sao đàn ông thích hôn vùng kín phụ nữ – Hello Bacsi

Một ngày kia, bỗng có một con chim lạ từ đâu bay đến đậu trên cây khế. Chim thật đẹp. Bộ lông nó mịn màng như nhung, thân hình chim to lớn như đại bàng. Chim ăn khế nhà tôi rất nhiều, nó mổ hết quả này đến quả khác. Tôi thật xót lòng nhưng không nỡ xua đuổi chim đi. Tôi chỉ đứng dưới gốc mà than thở với chim rằng:

– Gia đinh ta sống nhờ &o cây khế này thôi, nay chim ăn hết thì ta sống làm sao?

Tôi vừa dứt lời thì chim kêu lên thành tiếng:

“Ăn một quả khế Trả một cục &ng May túi ba gang Mang đi mà đựng”

Thật ngạc nhiên! Tôi không nghĩ rằng chim sẽ giúp mình giàu sang, nhưng tôi vẫn bảo vợ may một cái túi vừa đúng ba gang. Sáng hôm ấp sau, chim đến chờ tôi đi lấy &ng, tôi vô cùng vui sướng vì quá nhiều &ng ở đấy, nhưng tôi chỉ lấy vừa đủ đựng &o túi rồi leo lên lưng chim để chim trở về nhà. Gia đình tôi đã trở nên giàu có từ dạo ấy. Tôi đã có cơ hội giúp đỡ người nghèo khó trong làng. Vợ chồng tôi thầm cám ơn chim thần tốt bụng đã giúp đỡ chúng tôi. Chẳng bao lâu, anh tôi biết được sự việc trên nên sang nhà tôi đòi đổi gia sản của anh đế lấy lại cây khế. Vốn chiểu lòng anh nên tôi ưng ý. Tôi chỉ mong bạn bè thuận hòa và gia đình êm ấm. Thế là hằng ngày anh cứ đứng ở gốc cây khế mà trông chờ chim lạ.

Sự chờ mong của anh cũng đến. Chim lạ bay tới ăn khế, anh tôi than thở với chim. Chim lạ cũng kêu thành tiếng như lần trước. Anh tôi mừng quá, lòng tham của anh trỗi dậy. Anh bảo vợ may cái túi mười hai gang để chuẩn bị di lấy &ng. Sáng sớm hấp ôm sau, chim bay đến chở anh đi đến núi &ng. Đến nơi, chim đáp cánh xuống. Nhìn thấy &ng, anh hoa cả mắt. Anh không cầm được lòng tham nên cố lấy cho thật nhiều &ng. Anh đựng đầy &o túi mười hai gang và còn lấy thêm giấu &o trong người. Lúc về, chim bay qua giữa biển thì gặp cơn gió mạnh, chim mỏi cánh bảo anh thả bớt &ng xuống nhưng anh không chịu nghe lời, cứ khư khư ôm lấy túi &ng. Bỗng cánh chim chao đảo. Chim không chịu đựng được nữa vì quá nặng nên đã trút anh tôi cùng cái túi &ng xuống biển.

Tôi thật đau xót cho anh. Giá như anh tôi đừng tham lam thì đâu có kết cục ảm đạm như thế. Từ câu chuyện về cây khế và chim thần, tôi muốn nhắn gửi mọi người một điều:

“Ở hiền thì được gặp hiền Người ngay thì được phật, tiên độ trì”.

>> tìm hiểu thêm: Kể lại câu chuyện cổ tích em biết theo lời nhân vật trong truyện

 

Nguồn: https://kengencyclopedia.org
Danh mục: Hỏi Đáp

Recommended For You

About the Author: badmin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *